Nguyễn Ái Quốc tìm đường cứu nước (1911–1930)
Đầu thế kỷ XX, các phong trào yêu nước ở Việt Nam lần lượt thất bại, đặt ra yêu cầu phải tìm một con đường mới. Trong bối cảnh đó, Nguyễn Ái Quốc (Hồ Chí Minh) đã quyết định ra đi tìm đường cứu nước.
Ngày 5/6/1911, từ bến cảng Nhà Rồng, Người rời Tổ quốc, bắt đầu hành trình kéo dài gần 30 năm. Trong quá trình đó, Người đã đi qua nhiều quốc gia ở châu Âu, châu Phi, châu Mỹ, trực tiếp chứng kiến cảnh áp bức của chủ nghĩa thực dân.
Năm 1919, tại Hội nghị Versailles, Nguyễn Ái Quốc gửi “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” đòi quyền tự do, dân chủ cho người Việt Nam. Dù không được chấp nhận, nhưng sự kiện này đã gây tiếng vang lớn.
Năm 1920, Người tham gia Đại hội Tours (Pháp) và trở thành một trong những người sáng lập Đảng Cộng sản Pháp. Đây là bước ngoặt quan trọng, khi Người xác định con đường giải phóng dân tộc gắn liền với cách mạng vô sản.
Trong những năm tiếp theo, Nguyễn Ái Quốc tích cực truyền bá tư tưởng cách mạng vào Việt Nam. Người thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, đào tạo cán bộ và chuẩn bị cho sự ra đời của một chính đảng.
Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập, đánh dấu sự kết thúc của quá trình tìm đường cứu nước và mở ra một giai đoạn mới cho cách mạng Việt Nam.



