Nguyễn Đình Kiên – Mười phút trên bầu trời Hà Nội
Nguyễn Đình Kiên – Mười phút trên bầu trời Hà Nội
Đêm 21/12/1972, Hà Nội chìm trong tiếng còi báo động. Máy bay Mỹ tiếp tục tiến hành những cuộc tập kích lớn bằng B-52 vào miền Bắc Việt Nam.
Tại một trận địa tên lửa phòng không, Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Đình Kiên, Tiểu đoàn 57, Trung đoàn Tên lửa 261, cùng các chiến sĩ đang căng thẳng theo dõi bầu trời.
Trong căn phòng chỉ huy, những tín hiệu trên màn hình liên tục thay đổi.
Một chiến sĩ báo cáo:
— Thưa thủ trưởng, mục tiêu B-52 đang vào khu vực!
Nguyễn Đình Kiên bình tĩnh quan sát.
Ông hiểu rằng B-52 là loại máy bay rất lớn, bay ở độ cao cao và được bảo vệ bởi nhiều phương tiện gây nhiễu điện tử. Muốn đánh trúng mục tiêu, kíp chiến đấu phải hết sức chính xác và quyết đoán.
Ông ra lệnh:
— Bám sát mục tiêu. Chuẩn bị chiến đấu!
Các chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí.
Từng thao tác được thực hiện trong tiếng động cơ và tiếng bom đạn vọng xuống từ bầu trời.
Khi mục tiêu vào đúng cự ly, mệnh lệnh được phát ra:
— Phóng!
Quả đạn tên lửa lao vút lên trời đêm.
Một khoảnh khắc căng thẳng trôi qua.
Rồi trên bầu trời xuất hiện một quầng lửa.
Một chiếc B-52 bị bắn hạ.
Nhưng trận chiến chưa kết thúc.
Chỉ ít phút sau, một mục tiêu B-52 khác tiếp tục xuất hiện.
Các chiến sĩ nhanh chóng trở lại vị trí.
Mệt mỏi chưa kịp qua đi, họ lại phải chiến đấu.
Nguyễn Đình Kiên vẫn giữ bình tĩnh:
— Không được chủ quan. Tiếp tục theo dõi mục tiêu!
Kíp chiến đấu tiếp tục thao tác.
Mệnh lệnh phóng được đưa ra.
Tên lửa rời bệ.
Một lần nữa, bầu trời Hà Nội lại bừng sáng.
Chiếc B-52 thứ hai bị bắn hạ.
Chỉ trong khoảng 10 phút, đơn vị đã lập một chiến công đặc biệt.
Những người lính trong trận địa nhìn nhau. Họ vừa trải qua những phút giây căng thẳng nhất.
Nhưng không ai nghĩ chiến công ấy chỉ thuộc về một người.
Nguyễn Đình Kiên hiểu rằng phía sau mỗi lần phóng tên lửa là công sức của cả một tập thể: người phát hiện mục tiêu, người điều khiển radar, người tính toán phần tử bắn, người vận hành bệ phóng và những người bảo đảm kỹ thuật.
Ông nói với các chiến sĩ:
— Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng hãy nhớ, mỗi chiến thắng đều là công sức của cả tập thể.
Đêm ấy, Hà Nội vẫn tiếp tục chiến đấu.
Nhưng câu chuyện về những người lính tên lửa đã trở thành một phần của ký ức về 12 ngày đêm cuối năm 1972.
Nguyễn Đình Kiên sau này tiếp tục phục vụ trong quân đội và mang quân hàm Đại tá.
Bài học
Câu chuyện về Nguyễn Đình Kiên cho thấy sức mạnh của bản lĩnh, sự bình tĩnh, kỷ luật và tinh thần đồng đội.
Trong những phút giây nguy hiểm nhất, người chỉ huy phải giữ được sự tỉnh táo để đưa ra quyết định chính xác; người chiến sĩ phải tuyệt đối tin tưởng và phối hợp với đồng đội.
Thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ những người đã góp phần bảo vệ bầu trời Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh.


