Cựu chiến binh

Nguyễn Đức Long sinh năm 1950 tại xóm Trại mới Xã Phú Lạc – Tỉnh Thái Nguyên.

Họ và tên: Nguyễn Đức Long sinh năm 1950 tại xóm Trại mới Xã Phú Lạc – Tỉnh Thái Nguyên. Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi ký ức về một thời “hoa lửa” lại ùa về, chúng tôi tìm gặp ông Nguyễn Đức Long – một người lính năm xưa, nay đã bước qua tuổi xế chiều, mang trên mình những vết thương chiến tranh không bao giờ lành hẳn. Sinh năm 1950, khi Tổ quốc còn chìm trong khói lửa, chàng thanh niên Nguyễn Đức Long đã sớm rời mái nhà thân yêu để lên đường nhập ngũ vào tháng 5 năm 1970. Khi ấy, ông m

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÓNG SỰ: DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRONG THỜI HOA LỬA

Họ và tên: Nguyễn Đức Long sinh năm 1950 tại xóm Trại mới Xã Phú Lạc – Tỉnh Thái Nguyên.

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi ký ức về một thời “hoa lửa” lại ùa về, chúng tôi tìm gặp ông Nguyễn Đức Long – một người lính năm xưa, nay đã bước qua tuổi xế chiều, mang trên mình những vết thương chiến tranh không bao giờ lành hẳn.

Sinh năm 1950, khi Tổ quốc còn chìm trong khói lửa, chàng thanh niên Nguyễn Đức Long đã sớm rời mái nhà thân yêu để lên đường nhập ngũ vào tháng 5 năm 1970. Khi ấy, ông mới tròn đôi mươi – cái tuổi đáng lẽ được sống trong yên bình, nhưng lại chọn đối mặt với bom đạn, hiểm nguy.

Ông Long kể, giọng trầm lại khi nhắc đến Thành cổ Quảng Trị – nơi được xem là “túi bom, chảo lửa” khốc liệt nhất trong những năm chiến tranh. “Đất ở đó không còn là đất nữa, mà là máu và nước mắt…”, ông lặng đi. Trong những ngày chiến đấu ác liệt, ông cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, giữ từng tấc đất quê hương, bất chấp mưa bom bão đạn của kẻ thù.

Năm 1975, trong chiến dịch lịch sử mang tên Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông tiếp tục tham gia chiến đấu với khí thế quyết thắng. Nhưng chiến tranh không bao giờ là dễ dàng. Tại chiến trường Đà Nẵng, một trận bom đã khiến ông bị thương nặng. Ông mãi mãi để lại một phần cơ thể của mình nơi chiến trường – mất đi một chân.

Không chỉ vậy, những năm tháng sống và chiến đấu trong vùng bị rải chất độc hóa học đã khiến ông mang trong mình di chứng của chất độc da cam – nỗi đau âm ỉ kéo dài suốt cả cuộc đời.

Trở về sau chiến tranh, ông Long không còn là chàng trai lành lặn ngày nào. Nhưng điều đáng quý là ông chưa bao giờ gục ngã. Với nghị lực của một người lính, ông học cách sống chung với thương tật, vượt qua bệnh tật để tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống.

Ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhắc đến quá khứ: “Chúng tôi chiến đấu không phải để được ghi công, mà chỉ mong đất nước được hòa bình như hôm nay.”

Câu chuyện của ông Nguyễn Đức Long không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh trong thời “hoa lửa”.

Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường, để hôm nay đất nước được nở hoa độc lập. Và những vết thương còn lại trên cơ thể họ – chính là những “huy chương sống” nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, của lòng biết ơn và trách nhiệm gìn giữ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn