Nguyễn Nữ Tường Vân (1)
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT BÊN DÒNG BẾN HẢI
Quảng Trị – mảnh đất miền Trung đầy nắng gió – từng là nơi ghi dấu những trang sử đau thương nhưng hào hùng của dân tộc. Nhắc đến Quảng Trị, người ta không thể quên Cầu Hiền Lương và dòng Sông Bến Hải – nơi từng là giới tuyến chia cắt hai miền đất nước suốt hơn 20 năm.
Nhân chứng của câu chuyện là ông Lê Văn Thành (sinh năm 1947, quê Gio Linh, Quảng Trị). Ông sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa. Khi Hiệp định Genève năm 1954 được ký kết, dòng sông Bến Hải trở thành ranh giới tạm thời giữa hai miền Nam – Bắc. Ông Thành khi ấy mới 7 tuổi, chưa thể hiểu hết ý nghĩa của sự chia cắt, chỉ biết rằng từ đó gia đình mình không còn trọn vẹn.
Ông kể: “Nhà tôi có người tập kết ra Bắc, còn cha mẹ tôi ở lại miền Nam. Những ngày lễ, Tết, chỉ có thể đứng bên này sông nhìn sang bên kia.” Cầu Hiền Lương khi ấy được sơn hai màu khác nhau – một nửa xanh, một nửa vàng – như một vết cắt giữa lòng dân tộc. Hai bên bờ sông dựng lên hệ thống loa tuyên truyền, ngày đêm phát tiếng gọi vọng sang nhau.Những năm chiến tranh chống Mỹ, vùng giới tuyến trở thành “tọa độ lửa”. Bom đạn dội xuống dữ dội, làng mạc tiêu điều. Ông Thành khi lớn lên tham gia dân quân địa phương, vừa sản xuất vừa hỗ trợ vận chuyển lương thực. Có những đêm, pháo sáng rực trời, tiếng bom nổ làm mặt đất rung chuyển. Ông nói: “Chúng tôi sống giữa ranh giới sinh tử, nhưng chưa bao giờ mất niềm tin vào ngày thống nhất.”Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin chiến thắng lan về Quảng Trị. Ông Thành lúc đó 28 tuổi, chạy ra cầu Hiền Lương trong dòng người hân hoan. Lần đầu tiên trong đời, ông bước qua cây cầu mà không còn sợ hãi, không còn ranh giới. Hai bờ sông Bến Hải hòa chung một nhịp đập. Ông gặp lại người thân sau hơn 20 năm xa cách, nước mắt không ngừng rơi.Sau hòa bình, Quảng Trị đối mặt với muôn vàn khó khăn: bom mìn còn sót lại, ruộng đồng hoang hóa, nhà cửa đổ nát. Ông Thành cùng người dân bắt tay vào khôi phục quê hương. Ông tham gia rà phá bom mìn, dựng lại nhà cửa, trồng lại những cánh đồng lúa xanh. Cuộc sống dần hồi sinh trên mảnh đất từng là chiến trường ác liệt.Ngày nay, cầu Hiền Lương và sông Bến Hải đã trở thành di tích lịch sử, là nơi nhắc nhở các thế hệ trẻ về nỗi đau chia cắt và giá trị của hòa bình. Ở tuổi gần tám mươi, ông Thành vẫn thường đưa cháu nội ra đứng bên cầu, kể lại câu chuyện năm xưa. Ông bảo: “Hòa bình quý giá lắm. Các con phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh để có ngày hôm nay.”Câu chuyện của ông Lê Văn Thành không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là biểu tượng cho sức sống bền bỉ của người dân Quảng Trị. Từ mảnh đất lửa, nơi từng oằn mình trong bom đạn, Quảng Trị hôm nay đã vươn lên mạnh mẽ. Dòng sông Bến Hải vẫn chảy hiền hòa, cây cầu Hiền Lương vẫn nối liền đôi bờ – như minh chứng rằng dù lịch sử có khắc nghiệt đến đâu, lòng người vẫn hướng về sự đoàn tụ và hòa bình.


