Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nguyễn Nữ Tường Vân (5)

KHÚC TRÁNG CA BÊN THÀNH CỔ

27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quảng Trị – mảnh đất miền Trung khắc nghiệt với gió Lào và cát trắng – đã trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường trong những năm tháng chiến tranh. Nhắc đến nơi đây, không thể không nhắc đến Thành cổ Quảng Trị – nơi ghi dấu 81 ngày đêm chiến đấu ác liệt mùa hè năm 1972, và dòng Sông Thạch Hãn lặng lẽ chảy qua bao ký ức bi hùng.

Nhân chứng của câu chuyện là ông Võ Văn Lâm (sinh năm 1952, quê Hải Lăng, Quảng Trị). Năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển đạn dược và cứu thương quanh khu vực Thành cổ. Ông kể rằng những ngày ấy, bầu trời gần như không lúc nào ngớt tiếng bom. Đất bị cày xới, tường thành đổ nát, nhưng tinh thần chiến đấu của bộ đội và nhân dân vẫn bền bỉ đến kỳ lạ.Ban ngày, ông cùng đồng đội đào hầm, gia cố công sự. Ban đêm, họ bí mật vượt sông Thạch Hãn để đưa thương binh về tuyến sau. Có những chuyến đi trong mưa pháo sáng, nước sông cuộn sóng vì bom nổ. Ông Lâm nhớ mãi một người bạn thân cùng tuổi đã hy sinh khi đang cố đưa một thương binh lên bờ. “Chúng tôi còn rất trẻ, nhưng khi ấy chỉ nghĩ đến nhiệm vụ,” ông trầm ngâm.Sau 81 ngày đêm, Thành cổ chỉ còn là đống gạch vụn. Khi chiến tranh kết thúc năm 1975, ông Lâm trở về quê hương với vết thương còn âm ỉ trong người. Ruộng đồng tan hoang, nhiều nơi còn đầy bom mìn sót lại. Ông cùng bà con khai hoang, trồng lại lúa, dựng lại mái nhà từ nền đất cũ. Những năm đầu hòa bình vô cùng gian khó, nhưng niềm tin vào tương lai đã giúp họ vượt qua.Ngày nay, Thành cổ Quảng Trị đã trở thành di tích lịch sử quốc gia đặc biệt. Mỗi dịp tháng Bảy, người dân và du khách lại đến thắp hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Ở tuổi hơn bảy mươi, ông Võ Văn Lâm vẫn thường đứng lặng trước tấm bia tưởng niệm, kể cho con cháu nghe về một thời tuổi trẻ đầy khói lửa.Ông nói: “Chúng tôi đã sống, đã chiến đấu để các con được sống trong hòa bình.”Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân mà còn là một phần lịch sử của Quảng Trị – nơi đau thương đã hóa thành sức mạnh. Dòng sông Thạch Hãn hôm nay vẫn chảy hiền hòa, Thành cổ đứng đó như chứng nhân của quá khứ. Và trong trái tim những người từng đi qua chiến tranh, ngọn lửa yêu nước vẫn mãi không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn