Nguyễn Nữ Tường Vân (7)
ÁNH ĐÈN DẦU TRONG LÒNG ĐẤT
Quảng Trị – vùng đất từng được gọi là “tọa độ lửa” – đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt nhưng cũng đầy ý chí kiên cường. Ở mảnh đất Vĩnh Linh năm xưa, người dân đã sáng tạo nên một kỳ tích: sống và sinh hoạt trong lòng Địa đạo Vịnh Mốc để tránh bom đạn.
Nhân chứng của câu chuyện là bà Nguyễn Thị Lan (sinh năm 1962, xã Vĩnh Thạch, huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị). Bà được sinh ra ngay trong lòng địa đạo, giữa những ngày bom rơi dày đặc. Mẹ bà kể rằng khi bà cất tiếng khóc chào đời, trên mặt đất tiếng bom vẫn còn rung chuyển. Ánh sáng duy nhất khi ấy là ngọn đèn dầu leo lét trong căn hầm nhỏ.Bà Lan lớn lên dưới lòng đất, nơi có những đường hầm dài hun hút, có giếng nước, có phòng họp và cả lớp học. Trẻ em được dạy chữ trong ánh đèn mờ, còn người lớn thay phiên nhau canh gác và sản xuất. Bom đạn liên tục dội xuống Vĩnh Linh, nhưng cuộc sống dưới địa đạo vẫn tiếp diễn. “Chúng tôi không có bầu trời trên đầu, nhưng có niềm tin trong tim,” bà Lan xúc động kể.Có những ngày, bom làm rung chuyển cả vách đất, bụi rơi xuống tóc trẻ nhỏ. Thế nhưng không ai rời bỏ quê hương. Người dân bám trụ, đào sâu thêm những tầng hầm mới để bảo vệ sự sống. Trong suốt những năm chiến tranh, nhiều em bé đã chào đời trong địa đạo – minh chứng cho sức sống mãnh liệt của con người Quảng Trị.Năm 1975, khi đất nước thống nhất, bà Lan theo gia đình bước lên khỏi lòng đất. Lần đầu tiên bà nhìn thấy bầu trời rộng lớn mà không lo sợ tiếng máy bay. Cảm giác ấy, theo bà, vừa lạ lẫm vừa hạnh phúc. Sau này, bà trở thành giáo viên tiểu học, mong muốn truyền lại cho thế hệ sau câu chuyện về một thời gian khó.Ngày nay, Địa đạo Vịnh Mốc đã trở thành di tích lịch sử, đón nhiều du khách trong và ngoài nước đến tham quan. Mỗi lần trở lại, bà Lan lại xúc động nhớ về tuổi thơ đặc biệt của mình. Bà thường kể cho học sinh nghe rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của cha ông.Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lan không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là biểu tượng cho ý chí kiên cường của người dân Quảng Trị. Trong bóng tối của lòng đất năm xưa, ngọn đèn dầu nhỏ bé vẫn cháy sáng – như chính niềm tin không bao giờ tắt vào một ngày mai hòa bình.


