Nguyễn Thành Phúc- Cựu chiến binh
Nhân vật: Nguyễn Thành Phúc (sinh năm 1953), - cựu chiến binh. Nơi ở hiện tại: Ấp 5, Xã Hoà An, thành phố Cần Thơ. Tuổi mười bảy của Nguyễn Thành Phúc trôi qua như những cánh phượng đỏ rực dưới sân trường. Mỗi buổi sáng, Phúc đạp xe đến lớp, chiếc áo trắng bay nhẹ trong gió, lòng mang theo bao ước mơ về tương lai. Với Phúc, “thời hoa lửa” không chỉ là mùa thi căng thẳng mà còn là mùa của tình bạn, của khát vọng và những rung động đầu đời.
Nhân vật: Nguyễn Thành Phúc (sinh năm 1953), - cựu chiến binh.
Nơi ở hiện tại: Ấp 5, Xã Hoà An, thành phố Cần Thơ.
Tuổi mười bảy của Nguyễn Thành Phúc trôi qua như những cánh phượng đỏ rực
dưới sân trường. Mỗi buổi sáng, Phúc đạp xe đến lớp, chiếc áo trắng bay nhẹ trong gió,
lòng mang theo bao ước mơ về tương lai. Với Phúc, “thời hoa lửa” không chỉ là mùa
thi căng thẳng mà còn là mùa của tình bạn, của khát vọng và những rung động đầu đời.
Phúc vốn là một học sinh chăm chỉ. Gia đình không khá giả, bố mẹ làm nông vất vả
nên cậu luôn tự nhủ phải học thật tốt để thay đổi cuộc sống. Có những đêm, khi cả nhà
đã ngủ, Phúc vẫn ngồi b bàn học, ánh đèn vàng hắt lên trang vở chi chít công thức và
bài tập. Mệt mỏi có, áp lực có, nhưng trong tim cậu luôn cháy lên một ngọn lửa quyết
tâm.
Bên cạnh Phúc là những người bạn thân – những “đồng đội” cùng nhau vượt qua
kỳ thi quan trọng của tuổi học trò. Họ cùng nhau giải bài khó, cùng động viên nhau
mỗi khi điểm số chưa như mong đợi. Những tràng cười vang lên giữa sân trường, những
lần chia nhau hộp sữa, gói bánh… tất cả đã dệt nên một bức tranh tuổi trẻ rực rỡ.
Có lần, Phúc suýt bỏ cuộc khi điểm thi thử không cao như mong muốn. Cậu
buồn bã, cảm thấy mọi cố gắng dường như chưa đủ. Nhưng chính lời động viên của cô
giáo chủ nhiệm và ánh mắt tin tưởng của bố mẹ đã giúp Phúc đứng dậy. Cậu hiểu rằng
“hoa lửa” không chỉ là sắc đỏ rực rỡ mà còn là ngọn lửa thử thách tôi luyện con người.
Ngày bế giảng, sân trường ngập tràn sắc phượng. Phúc đứng lặng nhìn những
chùm hoa đỏ thắm, lòng trào dâng bao cảm xúc. Cậu biết rằng mình đã trưởng thành
hơn sau những tháng ngày nỗ lực. Dù kết quả phía trước thế nào, Phúc tin rằng mình
đã sống hết mình cho tuổi trẻ.
Thời hoa lửa của Nguyễn Thành Phúc không ồn ào, không quá đặc biệt, nhưng
lại rực rỡ theo cách riêng – rực rỡ bởi ý chí, tình bạn và những ước mơ chưa bao giờ
tắt.


