Nguyễn Thị Hải Yến- Chi đoàn trường Mầm non Thắng Lợi
"Trong ký ức của những người con Thái Nguyên năm ấy, đêm Noel 1972 không có tiếng chuông nhà thờ thanh bình, mà chỉ có tiếng còi báo động xé lòng và những vệt pháo sáng rạch nát bầu trời.

"Đêm trắng" 24/12/1972
"Trong ký ức của những người con Thái Nguyên năm ấy, đêm Noel 1972 không có tiếng chuông nhà thờ thanh bình, mà chỉ có tiếng còi báo động xé lòng và những vệt pháo sáng rạch nát bầu trời.
Sáng hôm ấy, cái rét cắt da cắt thịt của vùng núi phía Bắc không làm giảm đi không khí khẩn trương tại ga Lưu Xá. Hàng nghìn tấn gạo, muối, và thuốc men – nguồn sống của tiền tuyến miền Nam – đang nằm chờ được giải tỏa. Lệnh từ trên ban xuống: 'Bằng mọi giá không để hàng hóa bị kẹt lại'. Thế là, hơn một trăm anh chị em Đại đội 915 chúng tôi lao vào cuộc chiến giữa thời bình. Chúng tôi vác những bao hàng nặng hơn cả cơ thể mình, mồ hôi ướt đẫm lưng áo giữa mùa đông, tiếng cười đùa trẻ măng vang lên át cả tiếng máy nổ.
Chúng tôi còn bảo nhau: 'Làm nhanh tay lên các cậu ơi, xong sớm còn về đón Giáng sinh!'.
Gần 8 giờ tối, khi công việc vừa tạm ổn, cả đội đang ngồi quây quần bên những bát cơm ăn vội ngay tại trận địa thì bất ngờ mặt đất rùng mình. Tiếng gầm rú của máy bay B-52 ập đến như thác đổ. Chỉ trong chớp mắt, ga Lưu Xá biến thành một biển lửa. Những căn hầm trú ẩn không thể trụ vững trước sức công phá của bom tạ. Đất đá chao đảo, bóng tối trùm lên những khuôn mặt còn đỏ bừng vì lao động.
Khi khói bom tan đi, một khoảng lặng kinh hoàng bao trùm lấy không gian. Ga Lưu Xá hào hùng khi nãy giờ chỉ còn là những hố bom nham nhở. 60 đồng đội của tôi đã nằm lại đó... Họ ra đi khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Có người vẫn còn giữ trong túi áo lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ, có người bàn tay vẫn còn lấm lem bụi gạo, bụi hàng.
Họ đã hy sinh trong tư thế của người chiến sĩ đang làm nhiệm vụ, khi tim chưa kịp ngừng đập thì mạch máu giao thông đã thông suốt. Đêm Noel ấy đã trở thành một đêm bất tử, nơi những chàng trai, cô gái Thái Nguyên hóa thân vào lòng đất mẹ, viết nên một huyền thoại về sự tận hiến mà mỗi khi nhắc lại, nước mắt chúng tôi vẫn không ngừng rơi vì tự hào."


