Nguyễn Thị Hạnh – Huyền thoại mưu lược trên mảnh đất lửa Đức Hòa
Nguyễn Thị Hạnh – Huyền thoại mưu lược trên mảnh đất lửa Đức Hòa
Nội dung:
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người mà cuộc đời họ tựa như một bản hùng ca lặng lẽ, kết tinh cả nỗi đau và niềm tự hào của đất nước. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Hạnh – người thiếu nữ đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập tự do – không chỉ là nhân chứng của một thời kỳ đạn bom khốc liệt, mà còn là biểu tượng bất diệt của trí tuệ, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.
Ít ai biết rằng đằng sau bí danh Nguyễn Thị Hạnh lẫy lừng chiến công là một người thiếu nữ mang cái tên mộc mạc Trần Thị Bé. Cất tiếng khóc chào đời vào năm 1937 giữa vùng quê Mỹ Hạnh nghèo khó, bà đã dành trọn những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của mình cho lý tưởng cách mạng, để rồi anh dũng ngã xuống vào năm 1970 khi tuổi đời mới vừa tròn ba mươi ba. Cuộc đời bà tuy ngắn ngủi nhưng lại là một bản hùng ca rực rỡ, khởi đầu từ một cô gái làm ruộng hiếu thảo, sớm mồ côi cha, một mình gánh vác việc gia đình để nuôi mẹ già. Dù xuất thân từ gian khó và luôn bị kẻ thù theo dõi gắt gao vì có anh chị tập kết ra miền Bắc, bà vẫn không hề nao núng, vừa tần tảo sớm khuya vừa tích cực tham gia các tổ chức thanh niên, hăng hái làm nhiệm vụ canh gác và phát hiện gián điệp ngầm phá hoại xóm ấp từ năm 1956.
Bản lĩnh của người nữ trung đội trưởng du kích xã được rèn giũa qua những thử thách nghiệt ngã nhất, đặc biệt là vào đầu năm 1963, khi địch huy động 3 tiểu đoàn chủ lực và biệt động càn quét suốt một tháng ròng để lập “ấp chiến lược”. Giữa lúc địch đã gom dân vào 4 trên 5 ấp của xã, bà đã thể hiện sự mưu trí đến phi thường để xây dựng cơ sở bí mật. Có lúc, bà sẵn sàng hóa trang thành người điên, ăn mặc rách rưới, lân la từ ấp này sang ấp khác để bắt mối hoạt động; có lúc lại khéo léo mượn cớ đi làm ruộng gần các tuyến đường ra vào ấp để hỏi han tin tức bà con. Chính bằng sự kiên trì và khả năng thuyết phục khéo léo, bà đã giữ vững niềm tin của nhân dân vào cách mạng, xây dựng nên đội du kích mật 37 người cùng hàng chục hạt nhân nòng cốt ngay trong lòng địch.
Sự dũng cảm của Nguyễn Thị Hạnh còn đi liền với những phương pháp trinh sát đầy sáng tạo. Để chuẩn bị cho bộ đội tiến đánh, bà thường ngồi trên xe bò chở lúa, đôi mắt tưởng như lơ đãng nhưng thực chất đang ghi nhớ kỹ lưỡng từng vị trí hỏa lực của quân địch để về vẽ lại sơ đồ. Thậm chí, bà còn thản nhiên dắt xe đạp đi ngang qua nơi địch đóng quân, âm thầm nhẩm đếm từng bước chân để tính toán cự ly chính xác cho bộ đội pháo kích. Những quả mìn, lựu đạn hay xấp truyền đơn được bà táo bạo giấu trong làn đựng quần áo, bình tĩnh bước qua mặt lính gác như một người phụ nữ đi chợ bình thường. Sự mưu trí ấy còn được thể hiện qua những trận đánh phá “trò hề bầu cử” của địch, khi tổ du kích của bà cải trang lẫn vào dân để gài mìn và ném lựu đạn ngay tại khu vực đặt hòm phiếu, khiến quân thù hoang mang tột độ. Đặc biệt, khi thiếu vũ khí, bà đã trực tiếp cải tạo những quả đạn pháo 105 ly chưa nổ của địch để mang đi phục kích suốt ba ngày đêm, phá hủy trung liên và gây thiệt hại nặng nề cho đối phương.
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, đồng chí Nguyễn Thị Hạnh luôn thể hiện tác phong tỉ mỉ, thận trọng nhưng vô cùng linh hoạt. Bà đã chỉ huy đội du kích đánh hàng trăm trận, tiêu diệt 345 tên địch, trong đó riêng bà trực tiếp hạ gục 19 tên ác ôn. Có những đợt hoạt động, bà vạch kế hoạch chu đáo đến mức chỉ trong một buổi vừa phối hợp chặn đánh bảo an, lùng bắt tề điệp, vừa tổ chức mít tinh đón cán bộ về nói chuyện với đồng bào ngay trong ấp chiến lược, gây thanh thế lớn cho cách mạng và hỗ trợ nhân dân nổi dậy dỡ nhà trở về làng cũ. Với những chiến công hiển hách ấy, ngày 17/9/1967, bà vinh dự được trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng Huân chương Quân công giải phóng hạng Nhì.
Dẫu trái tim người nữ anh hùng đã ngừng đập vào năm 1970, nhưng hình ảnh về người con gái mang cái tên “Bé” nhỏ nhắn với ý chí thép vẫn mãi là đóa hoa rực rỡ nhất tỏa hương trên đất lửa Đức Hòa. Sự ra đi của bà để lại niềm thương tiếc vô hạn cho đồng đội và nhân dân, nhưng cũng để lại một gia tài tinh thần vô giá cho các thế hệ mai sau về một hình ảnh người chị, người nữ chỉ huy đầy ngưỡng mộ và tự hào.



