Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Thị Kim Cúc – Tiếng nói giữa những ngày Hà Nội đỏ lửa

Thái Nguyên21/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)12 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Kim Cúc – Tiếng nói giữa những ngày Hà Nội đỏ lửa

Cuối tháng 12 năm 1972, Hà Nội bước vào những ngày đêm đặc biệt căng thẳng.

Những tốp máy bay B-52 liên tục xuất hiện trên bầu trời. Tiếng còi báo động vang lên. Tiếng bom và tiếng máy bay khiến cả thành phố rung chuyển.

Trong hoàn cảnh ấy, Đài Tiếng nói Việt Nam vẫn phải tiếp tục phát sóng.

Đối với những người làm phát thanh, nhiệm vụ rất rõ ràng:

Làn sóng không được im lặng.

Trong số những phóng viên, phát thanh viên bám trụ tại nơi sơ tán có Nguyễn Thị Kim Cúc.

Phòng thu dã chiến được bố trí trong khu vực an toàn hơn, giữa những hang đá và công sự.

Không có phòng thu hiện đại.

Không có sự yên tĩnh vốn cần thiết cho một chương trình phát thanh.

Bên ngoài là tiếng bom.

Bên trong, những người làm phát thanh vẫn làm việc.

Một đồng nghiệp báo:

Máy bay địch đang vào!

Mọi người nhanh chóng tìm vị trí trú ẩn.

Nhưng khi đến giờ phát sóng, họ lại trở về phòng thu.

Nguyễn Thị Kim Cúc cầm bản tin trên tay.

Những dòng chữ ghi lại tình hình chiến sự.

Bà đọc thật rõ ràng.

Giọng nói vang lên qua hệ thống phát thanh.

Bên ngoài, tiếng bom vẫn vọng lại.

Nhưng trên làn sóng phát thanh, người dân cả nước vẫn nghe được những thông tin về tình hình chiến đấu.

Bà biết rằng mỗi bản tin mình đọc đều có ý nghĩa.

Trong những ngày chiến tranh, thông tin chính xác giúp người dân biết được những gì đang xảy ra và giữ vững tinh thần.

Một đồng nghiệp nói:

Bom vẫn rơi mà tiếng nói của chúng ta vẫn phải đến được với đồng bào.

Nguyễn Thị Kim Cúc gật đầu.

Còn phát được thì còn phải nói.

Và họ tiếp tục công việc.

Ngày qua ngày, những người làm phát thanh bám trụ trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Khi tiếng bom tạm lắng, họ tranh thủ thu âm.

Khi còi báo động vang lên, họ tìm nơi trú ẩn.

Rồi khi có thể làm việc trở lại, họ tiếp tục chuẩn bị bản tin.

Những ngày cuối năm 1972 trôi qua trong tiếng bom đạn.

Nhưng làn sóng phát thanh vẫn được duy trì.

Đó là một cuộc chiến khác – cuộc chiến trên mặt trận thông tin.

Những người làm phát thanh không trực tiếp cầm súng, nhưng họ cũng phải đối mặt với nguy hiểm.

Công việc của họ là đưa thông tin đến hàng triệu người, giữ cho tiếng nói từ hậu phương và chiến trường không bị gián đoạn.

Khi những trận ném bom kết thúc, Hà Nội dần trở lại nhịp sống.

Những người làm phát thanh nhìn lại những ngày tháng đã qua.

Nguyễn Thị Kim Cúc hiểu rằng điều mình làm chỉ là một phần nhỏ trong cuộc chiến lớn.

Nhưng chính những phần nhỏ ấy đã góp lại thành sức mạnh tinh thần của cả dân tộc.

Bài học

Câu chuyện về Nguyễn Thị Kim Cúc cho thấy chiến tranh không chỉ diễn ra trên chiến trường.

Có những người chiến đấu bằng thông tin, tiếng nói và sự bình tĩnh.

Trong hoàn cảnh nguy hiểm, bà và các đồng nghiệp vẫn cố gắng giữ cho làn sóng phát thanh không bị gián đoạn.

Câu chuyện nhắc thế hệ trẻ về tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự kiên trì – những phẩm chất cần thiết để hoàn thành nhiệm vụ ngay cả khi hoàn cảnh khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn