"Nguyễn Thị Kim Huế – Đóa gan thép trên cung đường lửa và bài học về sự dấn thân"
Bài viết tái hiện lại tinh thần "thép" của nữ anh hùng Nguyễn Thị Kim Huế trên những cung đường lửa Trường Sơn. Qua đó, tác giả (một sinh viên Kỹ thuật) tìm thấy sự kết nối giữa tinh thần "phá bom, mở đường" ngày ấy với khát vọng "phá rào cản công nghệ, mở đường tương lai" của thế hệ sinh viên hôm nay.
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) luôn là biểu tượng rực rỡ nhất cho sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam. Giữa hàng vạn đóa hoa ấy, cái tên Nguyễn Thị Kim Huế nổi lên như một huyền thoại. Ở tuổi 19 – lứa tuổi mà chúng tôi bây giờ mới bắt đầu làm quen với giảng đường và các đồ án – bà đã vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đối với một sinh viên K60 như tôi, câu chuyện của bà không chỉ là trang sử vàng, mà là một bài học lớn về sự dấn thân, trí tuệ và tinh thần không khuất phục trước mọi "điểm đen" của số phận.
Bà Nguyễn Thị Kim Huế gia nhập lực lượng TNXP khi mới 17 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Bà được phân công vào Tiểu đội 6, Đại đội 75, Đội 75 TNXP, hoạt động tại những "tọa độ chết" trên đường 12A và đường 15 thuộc vùng đất Quảng Bình nắng cháy.
Ký ức về bà gắn liền với những đêm trắng bám trụ tại các trọng điểm như Cổng Trời, Cha Lo... nơi mà bom đạn quân thù cày xới từng giờ. Là tiểu đội trưởng của một đội toàn nữ, bà Kim Huế đã thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy kiên cường. Bà cùng đồng đội không chỉ lao động bằng sức mạnh cơ bắp mà còn bằng sự thông minh, óc quan sát sắc bén. Để đảm bảo mạch máu giao thông cho xe vào chiến trường, bà đã cùng tiểu đội nghiên cứu quy luật nổ của bom từ trường, bom nổ chậm để tìm ra phương án phá bom an toàn nhất.
Có những lần bị bom vùi lấp đến hai lần trong một ngày, đồng đội tưởng bà đã hy sinh, nhưng bà vẫn bình tĩnh vươn lên từ đất đá, tiếp tục cầm cuốc, cầm xẻng san lấp hố bom. Tinh thần ấy chính là một dạng "tự động hóa" của lòng yêu nước: Cứ hễ bom rơi là người tiến lên, hễ đường đứt là tim nối lại. Với bà và đồng đội, "tim có thể ngừng đập nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc".
Là một sinh viên ngành Tự động hóa tại Khoa Điện, tôi tìm thấy ở bà Nguyễn Thị Kim Huế một sự tương đồng kỳ lạ. Nếu bà và các nữ TNXP năm xưa phải dùng sự nhạy bén để "vô hiệu hóa" những quả bom tinh vi của kẻ thù, thì chúng tôi ngày nay cũng đang đối mặt với những "quả bom" về rào cản công nghệ, những thuật toán khó nhằn và những bài toán năng lượng phức tạp.
Tinh thần anh hùng không nhất thiết phải là những gì quá xa vời, nó bắt đầu từ việc không lùi bước trước những khó khăn trong phòng thí nghiệm, là sự sáng tạo để tối ưu hóa những quy trình cũ. Bà Kim Huế đã phá bom bằng sự dũng cảm và trí tuệ, còn chúng tôi – thế hệ K60TDH05 – phải phá vỡ sự lạc hậu bằng kiến thức và kỹ năng chuyên môn. Sự dấn thân của bà trên cung đường 12A năm xưa chính là động lực để chúng tôi dấn thân vào những công trình mới, những dự án khởi nghiệp công nghệ để làm giàu cho quê hương Thái Nguyên và Tổ quốc Việt Nam.
Ngày nay, khi hòa bình đã lập lại, người nữ anh hùng trẻ tuổi năm nào vẫn luôn giữ cho mình nụ cười hiền hậu và tâm hồn trẻ trung. Bà chính là "nhân chứng sống" nhắc nhở chúng tôi rằng: Tuổi trẻ chỉ có một lần, và nó chỉ thực sự ý nghĩa khi được cháy hết mình cho một lý tưởng cao đẹp.
Tôi tự hứa với bản thân rằng, mỗi giờ lên lớp, mỗi kỳ thực tập tại các nhà máy sẽ là một cơ hội để tôi rèn luyện "tinh thần thép" như bà Kim Huế. Chúng tôi – những sinh viên mang mã số K24... – sẽ không chỉ học để có một cái nghề, mà học để trở thành những "người mở đường" trong thời đại mới. Đường chúng tôi đi không còn mảnh bom, nhưng sẽ đầy rẫy những thách thức của kỷ nguyên số, và tinh thần TNXP sẽ là kim chỉ nam giúp chúng tôi vượt qua tất cả.
Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Thị Kim Huế đã viết nên một chương tuyệt đẹp trong "Câu chuyện thời hoa lửa" của dân tộc. Khép lại bài viết này, tôi xin được gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến bà và thế hệ TNXP đi trước.
Chúng cháu – tập thể sinh viên K60TDH05 – xin hứa sẽ mang tinh thần xung kích, sáng tạo và quả cảm ấy vào công cuộc học tập và lao động. Ngọn lửa mà bà đã thắp lên trên những cung đường Trường Sơn sẽ mãi cháy trong tim chúng cháu, thôi thúc chúng cháu vươn tới những đỉnh cao mới của khoa học kỹ thuật, vì một Việt Nam hùng cường và thịnh vượng.


