Nguyễn Thị Mai Hương – ánh đèn trong bệnh xá dã chiến
Nguyễn Thị Mai Hương sinh năm 1955, là y tá tại một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong rừng, nơi những thương binh từ các trận đánh ác liệt được đưa về.
Đêm năm 1974, bệnh xá của Hương gần như không lúc nào ngừng việc. Từng cáng thương binh được đưa vào trong ánh đèn dầu leo lét. Không đủ thuốc, không đủ bông băng, nhưng không ai được phép dừng lại.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở ngực, hơi thở yếu dần. Đồng đội đặt anh xuống, nhìn Hương như chờ đợi một điều kỳ diệu. Cô lập tức bắt tay vào xử lý, vừa làm vừa liên tục nói để giữ anh tỉnh: “Anh đừng ngủ, còn đồng đội ngoài kia đang chờ anh.”
Ngoài rừng, pháo vẫn nổ xa xa. Trong bệnh xá, chỉ có tiếng dao kéo, tiếng thở gấp và ánh đèn rung nhẹ theo từng cơn gió.
Sau nhiều giờ căng thẳng, người lính dần ổn định. Không ai reo lên, chỉ có sự lặng im nhẹ nhõm. Hương ngồi xuống góc lán, tay vẫn run vì mệt, áo ướt đẫm mồ hôi và máu khô.
Nhưng bệnh xá vẫn còn nhiều người khác. Cô lại đứng dậy.
Trong chiến tranh, Hương hiểu rằng: chỉ cần còn một hơi thở, công việc của cô chưa được phép dừng.


