Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGUYỄN THỊ MINH KHAI: NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG

Câu chuyện kể lại những ngày cuối cùng của Nguyễn Thị Minh Khai qua lời kể của một nữ đồng chí cùng bị giam giữ. Dù bị tra tấn và đứng trước án tử hình, bà vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, động viên đồng đội và giữ niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi của dân tộc.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp chị Nguyễn Thị Minh Khai trong những ngày bị giam tại nhà lao Sài Gòn.

Nhà tù khi ấy ẩm thấp và tối tăm. Những bức tường đá dày ngăn cách chúng tôi với thế giới bên ngoài. Tiếng khóa sắt, tiếng giày của lính canh và những trận đòn roi diễn ra gần như mỗi ngày.

Giữa nơi khắc nghiệt ấy, chị Minh Khai luôn giữ được sự bình tĩnh khiến mọi người khâm phục.

Mỗi lần bị gọi đi thẩm vấn trở về, dù trên người đầy vết thương, chị vẫn mỉm cười động viên chúng tôi.

Một hôm, tôi khẽ hỏi:

"Chị có lo không?"

Chị nhìn tôi rồi nhẹ nhàng đáp:

"Lo chứ em. Nhưng điều chị lo nhất không phải cho bản thân mình mà là làm sao phong trào cách mạng tiếp tục phát triển."

Câu trả lời ấy khiến tôi lặng người.

Những ngày sau đó, địch liên tục dùng nhiều thủ đoạn nhằm ép chị khai báo.

Chúng hứa hẹn, dụ dỗ rồi đe dọa.

Nhưng tất cả đều thất bại.

Có lần tên cai ngục tức giận quát lớn:

"Nếu khai ra đồng bọn, cô sẽ được tha."

Chị bình thản trả lời:

"Tôi không có gì để khai cả."

Tên cai ngục bỏ đi trong tức tối.

Cuối năm 1941, tin chị bị kết án tử hình khiến toàn bộ nhà giam bàng hoàng.

Tối hôm trước ngày thi hành án, chị vẫn trò chuyện với mọi người như thường lệ.

Chị căn dặn:

"Dù có chuyện gì xảy ra, các đồng chí cũng phải giữ vững niềm tin. Đất nước nhất định sẽ được độc lập."

Không ai cầm được nước mắt.

Sáng hôm sau, chị được đưa ra pháp trường.

Trước khi đi, chị quay lại nhìn chúng tôi rồi mỉm cười.

Đó là nụ cười tôi không bao giờ quên.

Ít giờ sau, tiếng súng vang lên từ phía xa.

Nguyễn Thị Minh Khai đã ngã xuống.

Nhưng tinh thần bất khuất của chị vẫn sống mãi.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, tôi vẫn nhớ về người nữ chiến sĩ kiên cường ấy.

Cuộc đời chị tuy ngắn ngủi nhưng đã trở thành biểu tượng sáng đẹp của lòng yêu nước và sự hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn