Bài viết

NGUYỄN THỊ SUỐT – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ (1)

Thái Nguyên11/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản hùng ca được viết nên từ lòng yêu nước, sự kiên cường và những hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của một thời khói lửa vẫn luôn có sức lay động sâu sắc đối với các thế hệ hôm nay. Chính vì vậy, cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là dịp để nhìn lại quá khứ hào hùng của dân tộc mà còn là cơ hội để thế hệ trẻ tìm hiểu, trân trọng và gìn giữ những giá trị lịch sử thiêng liêng.

Trong dòng chảy của lịch sử ấy, hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Suốt hiện lên như một biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước. Trên dòng sông Nhật Lệ lộng gió, giữa những ngày bom đạn ác liệt của chiến tranh, con đò nhỏ của mẹ vẫn bền bỉ vượt sóng, đưa bộ đội và hàng hóa qua sông để phục vụ kháng chiến. Dáng hình người mẹ già cầm chèo giữa khói lửa không chỉ là một hình ảnh cảm động mà còn là minh chứng cho sức mạnh phi thường của những con người bình dị khi Tổ quốc cần.

Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, em lựa chọn viết về mẹ Nguyễn Thị Suốt như một cách để kể lại và lan tỏa câu chuyện đẹp về sự hy sinh thầm lặng của một người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Qua bài viết này, em mong muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những thế hệ đi trước đã cống hiến và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc, đồng thời nhắc nhở bản thân và thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những gì lịch sử đã trao lại.

I. Từ miền cát trắng Quảng Bình đến dáng hình một người mẹ anh hùng

Có những con người bước vào lịch sử không phải bằng những lời tuyên bố lớn lao, mà bằng những hành động bình dị nhưng phi thường trong những khoảnh khắc thử thách của dân tộc. Nguyễn Thị Suốt là một con người như thế.

Bà sinh năm 1908 tại vùng đất ven biển thuộc tỉnh Quảng Bình – nơi nắng gió khắc nghiệt, nơi con người từ bao đời đã quen với sự nhọc nhằn của cuộc sống lao động. Tuổi thơ và cuộc đời của bà gắn liền với dòng sông và chiếc đò nhỏ trên Sông Nhật Lệ. Trước khi trở thành một biểu tượng anh hùng, bà cũng chỉ là một người phụ nữ lao động bình thường như bao người dân khác của miền quê này.

Những năm tháng hòa bình trước chiến tranh trôi qua lặng lẽ với công việc chèo đò đưa người qua sông. Con đò nhỏ của bà trở thành hình ảnh quen thuộc đối với người dân địa phương. Nhưng rồi lịch sử bước sang một thời khắc khác – thời khắc mà mỗi con người bình dị đều phải đối diện với thử thách của chiến tranh.

Bà Nguyễn Thị Suốt

II. Khi chiến tranh đến với dòng sông Nhật Lệ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng đất Quảng Bình trở thành một trong những địa bàn bị đánh phá ác liệt. Máy bay địch thường xuyên ném bom xuống các tuyến giao thông và bến phà nhằm cắt đứt con đường chi viện cho chiến trường miền Nam.

Trong hoàn cảnh ấy, con sông Nhật Lệ không chỉ còn là dòng sông của cuộc sống thường ngày. Nó trở thành một tuyến đường chiến lược quan trọng, nơi các đơn vị bộ đội, vũ khí và hàng hóa cần được vận chuyển qua lại để tiếp tục hành trình vào chiến trường.

Giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, bà Nguyễn Thị Suốt vẫn tiếp tục công việc quen thuộc của mình – chèo đò qua sông. Nhưng chuyến đò lúc này không còn chỉ chở người dân, mà còn chở theo những người lính, những chuyến hàng phục vụ chiến đấu.

Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Mặt sông nhiều khi dậy lên bởi tiếng nổ và cột nước dựng cao sau mỗi trận oanh kích. Thế nhưng, con đò của bà vẫn kiên trì vượt sóng. Người phụ nữ đã ngoài năm mươi tuổi ấy vẫn vững tay chèo, đưa từng chuyến đò sang bờ bên kia.

III. Người mẹ trên dòng sông lửa

Trong ký ức của nhiều người lính từng đi qua bến sông ấy, hình ảnh bà Nguyễn Thị Suốt luôn hiện lên với dáng người nhỏ bé nhưng đầy nghị lực. Khi còi báo động vang lên và máy bay địch xuất hiện trên bầu trời, nhiều người tìm cách ẩn nấp. Nhưng bà vẫn ở lại bên con đò.

Có những chuyến đò phải vượt sông trong khi bom đang nổ trên bờ. Có những lần mảnh bom rơi xuống mặt nước chỉ cách con thuyền một khoảng rất gần. Nhưng bà vẫn giữ vững tay chèo, đưa bộ đội sang sông an toàn.

Đối với bà, đó không phải là một hành động anh hùng theo nghĩa lớn lao. Đó đơn giản là trách nhiệm của một người dân đối với đất nước khi Tổ quốc đang cần.

Chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp lớn nhất của con người bà: lòng dũng cảm không ồn ào, sự hy sinh không đòi hỏi được ca ngợi.

IV. Khoảnh khắc bi tráng trên dòng sông

Năm 1968, trong một lần đang làm nhiệm vụ đưa bộ đội qua sông, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống khu vực bến đò. Trận bom dữ dội đã cướp đi sinh mạng của người phụ nữ đã dành cả cuộc đời mình cho dòng sông và cho cuộc kháng chiến của dân tộc.

Bà Nguyễn Thị Suốt hy sinh ngay trên dòng sông mà bà đã gắn bó suốt cuộc đời. Nhưng từ giây phút ấy, hình ảnh của bà không còn chỉ thuộc về một con người cụ thể nữa. Nó trở thành biểu tượng của tinh thần kiên cường và lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

V. Từ một con người bình dị đến biểu tượng lịch sử

Sau khi hy sinh, bà được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Nhưng đối với nhiều người dân Quảng Bình và những người lính từng qua bến sông Nhật Lệ, danh hiệu ấy chỉ là một cách gọi chính thức cho điều mà họ đã biết từ lâu: bà là một người anh hùng.

Ngày nay, tượng đài Mẹ Suốt vẫn đứng bên dòng sông Nhật Lệ, nhìn ra mặt nước mênh mang. Hình ảnh người phụ nữ cầm mái chèo ấy nhắc nhở các thế hệ sau về một thời khói lửa và về những con người đã lặng lẽ góp phần làm nên lịch sử.

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những chiến công được ghi bằng những trận đánh lớn. Nhưng cũng có những chiến công được ghi bằng sự hy sinh thầm lặng của một con người bình dị. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Suốt thuộc về loại chiến công ấy.

Tượng đài Mẹ Suốt tại Quảng Bình

*NGUỒN TÀI LIỆU:

- Ảnh chân dung Bà Nguyễn Thị Suốt”: Báo Nhân Dân.

- Ảnhtượng đài Mẹ Suốt tại Quảng Bình”: Báo Quảng Bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn