Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nguyễn Thị Thứ (5)

Đôi nét về Bà mẹ Việt Nam anh hùng - Nguyễn Thị Thứ. Sinh ra trong thời kỳ chiến tranh, cái chết tựa lông hồng, chẳng mấy ai rõ ngày tháng, nhớ năm sinh đã là may mắn, do đó Mẹ chỉ nhớ mình sinh năm 1904, tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là phường An Thắng, thành phố Đà Nẵng). Quê hương của Mẹ là mặt trận chiến trường, có bề dày lịch sử trong cả hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và Pháp

Cần Thơ05/03/2026Nguyễn Huỳnh Anh Tuấn - Chi hội sinh viên Ninh Kiều (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

“ Người mẹ ấy tìm con giữa tiếng reo dân tộc

Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông

Hòa bình đến rồi sao

Anh vẫn chưa trở về

Giữa tiếng cười mình mẹ rơi nước mắt..”

(trích “ Nỗi đau giữa hòa bình” – Nguyễn Văn Chung)

Khi ngẫm nghĩ về hòa bình, ta an nhiên tận hưởng dòng sông êm ả cùng tiếng nô đùa của trẻ thơ. Nhưng chợt dừng lại một nhịp, ta nghe âm vang của hồi ức, hoài niệm về một thời chiến tranh tàn khốc đã qua, có người anh hùng quên thân hi sinh, có người chồng xông pha tiền tuyến, có lớp lớp thanh niên xung phong dẫu còn trẻ tuổi. Giữa vạn người, có người mẹ đã đời mòn mỏi những người con trai, những người cháu của mình qua những năm tháng dài, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ, người mẹ đã chờ tin con chở về từ chiến trường hối hả, nhưng lời hồi đáp là những tờ giấy tử.

Đôi nét về Bà mẹ Việt Nam anh hùng - Nguyễn Thị Thứ. Sinh ra trong thời kỳ chiến tranh, cái chết tựa lông hồng, chẳng mấy ai rõ ngày tháng, nhớ năm sinh đã là may mắn, do đó Mẹ chỉ nhớ mình sinh năm 1904, tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là phường An Thắng, thành phố Đà Nẵng). Quê hương của Mẹ là mặt trận chiến trường, có bề dày lịch sử trong cả hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và Pháp. Dưới ách đô hộ Pháp, bọn thực dân đã nổi loạn cùng với sự tàn ác, khai thác tài nguyên và phân chia lại hành chính lúc bấy giờ. Với tấm lòng yêu nước quên thân phục vụ cho mảnh đất quê hương và sự hi sinh cao cả hơn cao cả, vào ngày 17 tháng 12 năm 1994, Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Quốc hội Việt Nam trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Với thời gian dài đợi chờ, từ thuở chiến tranh đến lúc hòa bình, dòng chảy ấy vẫn âm ỉ chảy mãi không dừng dẫu có ra sao, Mẹ đã chờ và đến với các con mình vào lúc 01 giờ 40 ngày 10 tháng 12 năm 2010. Mẹ Thứ có 9 người con trai, một con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ, là người mẹ đã hy sinh nhiều người con người cháu nhất trong cả hai thời kì chống Pháp chống Mỹ kéo dài gần 30 năm (từ năm 1948 đến ngày 30 tháng 4 năm 1975). Thuở sinh thời, mỗi sáng mai, hai vợ chồng mẹ Thứ đều tham gia hoạt động tăng gia sản xuất, tối thì lại bí mật đào hầm, che chở cho các chiến sĩ. Che cho một anh lính là che cho một người, một người cha, một cô gái tuổi đôi mươi đang rực rỡ xuân xanh, một đứa con của một người mẹ ở quê nhà. Dẫu sức yếu nhưng mẹ và chồng đều mang cho mình tình yêu nước mạnh mẽ, nối tiếp dòng máu hừng hực chống giặc ngoại, các con của mẹ đều anh dũng lên đường ra mặt trận Tổ quốc.

" Má ơi, để con đi đánh trận đi má, rồi con sẽ về, sẽ về mà" - người thanh niên xung phong với lòng quả quyết. Người mẹ sinh ra trong chiến tranh đã khổ, lớn lên đã khốn, lại thêm phần nặng lòng khi con đòi đi xung trận. " Giữ con lại thì mất Nước, để cho hắn đi"- Mẹ Nguyễn Thị Thứ, mẹ nào chẳng muốn hòa bình, chồng, con về. Chỉ e là chỉ có 1, một là hòa bình, 2 là để mất con. Có lẽ sẽ là kì tích nếu có cả hai, mẹ rầu, mẹ lo. Với mẹ Thứ biết chẳng thể nào giữ được các con, Mẹ chỉ có thể tiếp thêm sức lực tinh thần, rót thêm ý chí anh hùng vào con tim đập chung nhịp chảy, tin rằng “ Con về, đem hòa bình về”. Có câu “ Chồng mất vợ gọi là góa phu, vợ mất chồng gọi là góa phụ, con mất cha mẹ gọi là mồ coi”, nhưng chẳng mấy ai lại gọi được người cha người mẹ mất con là gì cả. Họ hiểu được, mất đi đứa con với người mẹ là sự đau đớn tột cùng, mẹ đã mang con 9 tháng 10 ngày ròng rã, cho con từng hơi thở sinh mệnh, mẹ còn đứng trước cửa tử để đón con về với gia đình, cha thương con vô bờ bến, sinh linh nhỏ bé chưa hiểu sự cai nghiệt của vị đời, nhất là đau lòng khi thấy con sinh ra thời chiến tranh, bom rơi như pháo. Nỗi nào này mấy ai hiểu cho mẹ Thứ, có con trai có con rễ có cả cháu ngoại. Tờ giấy báo tử đầu tiên đến vào ngày 18/06/1948, sự hi sinh của chiến sĩ giao liên LS. Lê Tự Xuyến, chưa ngui ngoai nỗi đau này, mẹ lại nghe tin dữ về người con trai LS. Lê Tự Hàn Anh trong chưa đầy 1 tháng, cứ thế Mẹ lại đau thấu tận tâm can, lệ nhoà trên khoé mắt hằng những với chân chim, cái thời gian cứ đi và mang cả các con, các cháu đi xa khỏi mẹ. Bữa cơm có các con mẹ hạnh phúc vô bờ, hình hài nhỏ bé thưở còn đây, xới từng bát cơm vài hạt gạo, vậy mà giờ đây có đủ gạo lại chẳng thấy bóng dáng đứa nào ngồi lại ăn cùng với Mẹ, từng cái chén cái bát dọn ra chỉ có thêm một mảnh tim lại vỡ. Người ra đi sao thấu người ở lại, kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, hoà bình đã gần đến cũng đã mang một người mẹ chôn cùng các con dưới mảnh đất quê hương, một mảnh hồn đẫm lệ của bao người mẹ.

Khép lại hành trình, hồi tưởng lại khoảng thời gian chiến tranh tàn khốc và bi ai. Từ đó, ta thấy được tấm lòng hi sinh cao cả và vĩ đại của một người mẹ - Nguyễn Thị Thứ đã trở thành một tượng đài tiêu biểu, cũng như bao người mẹ trên mảnh đất chữ S thân yêu. Không thể biết được, Mẹ đã đi qua dòng sông cuồn cuộn, tang thương ấy ra sao, bao nhiêu uất hận với kẻ thù, lòng đau xót khi từng đứa con lại ngã xuống. Mẹ không thể buông xuôi, ở lại nhà để đưa cơm cho các con, chỉ là mỗi lần mẹ thêm cái chén cái đũa, không thêm người chỉ có mình Mẹ đợi. Nghĩ mà bi ai hơn, chăm bẫm nhiều ngày mới nên hình hài cao ráo, bụi bẫm, từ lúc đỏ hỏn đến ngày lên đường đi ra mặt trận. Ai cũng mong hoà bình đến sớm hơn 1 tí, để người cha người con kịp trở về quê hương. Hình ảnh mẹ Thứ vừa lao động tất bậc bên đồng án, vừa đào hầm cho chiến sĩ, còn vừa lo các con giờ ra sao. Từng lần chợt âu lo, nghĩ ngợi, lòng cứ nôn nao là Mẹ lại thấy có điều chẳng lành ập tới. Xin tri ân mẹ Nguyễn Thị Thứ cũng như bao người mẹ Việt Nam đã hi sinh thân mình và gửi các con ra mặt trận, dẫu hoà bình đã đến nhưng bao công sức mà các mẹ đóng góp sẽ mãi được ghi danh và tưởng nhớ về sau.

Mẹ Thứ

“ Má ơi con đi nhé

Có khung trời mở hé

Con là con của má

Là con của nhà nhà

Con đi rồi má ở

Ở quê nhớ giữ gìn

Thân trai tráng, gái xinh

Nỗi đau nào lặng thinh

Con ơi hào hứng nhé

Má chẳng lo lắm đâu

Chỉ là tim hơi đau

Sau những tiếng bom rơi

Cầm tờ giấy trên tay

Má nghỉ chẳng điều hay

Ngậm ngụi lau nước mắt

Con ơi má nhớ thương!

Xin tri ân người Mẹ

Đã tảo tần nuôi Con

Mẹ là mẹ của con

Con là con của mẹ”

( tự sáng tác “ Mẹ Thứ” - Nguyễn Huỳnh Anh Tuấn)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn