Nguyễn Thị Thứ - Biểu tưởng người mẹ anh hùng Việt Nam
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ, hình ảnh mẹ vẫn hiện lên lặng lẽ mà thiêng liêng. Cuộc đời mẹ là biểu tượng trọn vẹn cho sự hy sinh cao cả của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Mẹ đã chấp nhận nỗi đau mất mát không gì bù đắp được để tiễn những người con yêu dấu ra đi vì Tổ quốc, âm thầm gánh chịu tất cả mà không một lời oán than. Hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ vì thế không chỉ là ký ức của một gia đình, mà đã trở thành ký ức chung của cả dân tộc. Ở mẹ hội tụ vẻ đẹp
Nguyễn Thị Thứ - Biểu tưởng người mẹ anh hùng Việt Nam
“Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ... Các anh không về... mình Mẹ lặng im”...., những ngày này, lời bài hát “Người mẹ của tôi” vang lên như chan chứa cõi lòng, ghi nhớ đến những bà mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH), trong đó có mẹ Thứ - biểu tượng vĩnh hằng của những người mẹ Việt Nam Anh hùng. Mẹ Thứ, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thứ(1904-2010), quê ở xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mẹ có 11 người con trong đó có 1 con rể và 1 cháu ngoại đều đã hy sinh tại cuộc khấng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Mẹ Thứ chịu đựng mưa bom bão đạn của những năm tháng chiến tranh khốc liệt mà còn sống cùng nỗi đau mất con suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời... Nhưng mẹ vẫn sống, vẫn vững chãi giữa dòng đời như một biểu tượng vĩnh hằng của sức mạnh dân tộc Việt Nam.
Thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ là giai đoạn vô cùng gian khổ của nhân dân ta, đã biết bao anh hùng chiến đấu vì tôt quốc đã phải nằm xuống, máu nhuộm đỏ cả một vùng quê chiến đấu. Bom đạn chiến tranh tàn phá làng quê, chia cắt biết bao gia đình, để lại những mất mát không gì có thể đánh đổi lại được. Trong hoàn cảnh đó, không chỉ những người lính nơi chiến trường phải đối mặt với hiểm nguy, mà những người mẹ nơi hậu phương cũng phải gánh chịu nỗi đau âm thầm tiễn đưa những người con, người chồng ra chiến trường nơi thử thách long dung cảm, gan dạ và sự sinh tử của những người lính chiến đấu. Họ sống trong lo âu, chờ đợi, nhưng vẫn vững lòng tin vào ngày đất nước được độc lập, tự do, hoà bình.
Những năm tháng thanh xuân của Mẹ là cảnh liên tục chứng kiến chồng con vào chiến trường oanh liệt. Mẹ Thứ ở nhà tần tảo nuôi con và cháu khôn lớn. Suốt 30 năm, mẹ cần mẫn chăm chỉ, chịu khó cùng các con đào hầm trong vườn để nuôi giấu chiến sĩ cách mạng hoạt động bí mật ngay trong lòng địch. Bao đêm dài mẹ thao thức canh chừng nhiều cuộc họp quan trọng của cán bộ, chiến sĩ ngay dưới những căn hầm bí mật trong khu vườn nhà. Mẹ luôn để ngọn đèn sáng bên bàn thờ làm ám hiệu an toàn cho cán bộ, du kích đi về hoạt động.
Hình ảnh trên là người mẹ Nguyễn Thị Thứ hiện lên với dáng ngồi lặng lẽ, gầy gò nhưng toát ra vẻ trang nghiêm và sâu lắng. Mẹ khoác trên mình bộ quần áo dản dị, mái tóc bạc trắng, dấu ấn của thời gian và những năm tháng chịu đựng quá nhiều mất mát. Khuôn mặt mẹ hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt trầm buồn như chất chứa biết bao nỗi đau không thể nói thành lời, nhưng vẫn ánh lên sự cam chịu và kiên cường của một người mẹ Việt Nam thời hoa lửa.Mẹ Thứ bên mâm có 9 chén cơm, 9 đôi đũa dành cho 9 người con đã hy sinh. Khi viên đạn xuyên qua tim người lính cũng giống như xuyên qua tim của người mẹ, nó không chỉ lấy đi sinh mạng của các anh mà nó còn lấy đi hoà bình của mẹ. Có câu nói:”Giữ con thì mất nước mà giữ nước thì mất con” các anh quyết xin bằng được mẹ cho đi bộ đội lần lượt các anh ra và không còn trở về bỏ lại người mẹ đã khóc cạn khô dòng nước mắt. 11 người con của mẹ đã hy sinh nhưng không đủ 11 ngôi mộ Mẹ thắp hương. Vẫn còn những người con của mẹ vẫn chưa tìm thấy mộ. Hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ bên 9 bát cơm là một trong những hình ảnh ám ảnh và xúc động nhất khi nhắc đến người mẹ Việt Nam anh hùng. Không cần lời nói, chỉ bằng những bát cơm trắng giản dị, hình ảnh ấy đã nói lên nỗi đau, tình yêu thương và sự chờ đợi kéo dài suốt cả cuộc đời mẹ.
Bức tượng điêu khắc trên mẹ Nguyễn Thị Thứ đã được dựng tại một khu tưởng niệm lớn ở tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Đây làtrung tâm của Khu tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng, tọa lạc trênđỉnh Núi Cấm, xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, tỉnh QuảngNam. Tác phẩm điêu khắc mẹ cao khoảng 18m và dài hơn 100m, được xây dựng để tưởng nhớ và tôn vinh nhữngngười mẹ đã hy sinh con cho đất nước, lấy hình mẫu từ mẹ Nguyễn Thị Thứ mất 9 người con, 1 con rể và 1 cháu nội trong thời chiến. Qua bức điêu khắc đồ sộ trong hình ảnh, mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ hiện lên với vẻ đẹp trang nghiêm, sâu lắng và đầy xúc động. Gương mặt mẹ được tạc lớn, đặt ở vị trí trung tâm, toát lên sự hiền hậu và đức hy sinh thầm lặng. Những đường nét trên khuôn mặt mẹ không sắc cạnh mà mềm mại, tròn đầy, như kết tinh từ cả một đời lam lũ, chịu nhiều mất mát nhưng vẫn giàu lòng yêu thương. Đôi mắt mẹ khép hờ, ánh nhìn hướng về phía xa, gợi cảm giác trầm tư và hoài niệm. Đó là ánh mắt của một người mẹ đã tiễn đưa nhiều người con ra trận, mang trong mình nỗi đau sâu kín nhưng không oán than. Trên gương mặt ấy, từng nếp nhăn như khắc ghi dấu ấn của thời gian, của những năm tháng chờ đợi, lo âu và hy sinh cho Tổ quốc. Phần thân tượng mở rộng sang hai bên, được tạo hình như vòng tay mẹ đang dang ra bao bọc, chở che. Hòa vào những khối đá ấy là hình ảnh nhiều gương mặt nhỏ hơn, đại diện cho các anh hùng liệt sĩ – những người con ưu tú của đất nước. Các gương mặt được chạm khắc liền mạch trong khối tượng, cho thấy họ như được sinh ra từ lòng mẹ, lớn lên trong tình yêu thương và hòa quyện vào sự hy sinh vĩ đại của mẹ. Chất liệu đá xám cùng quy mô lớn của bức điêu khắc khiến hình ảnh mẹ trở nên vững chãi, bền bỉ như núi non, biểu trưng cho sức mạnh tinh thần và lòng kiên trung của người mẹ Việt Nam. Dưới nền trời rộng, bức tượng vừa mang dáng vẻ hùng vĩ, vừa gợi cảm giác gần gũi, thân thương.Không chỉ là chân dung riêng của mẹ Nguyễn Thị Thứ, bức điêu khắc còn là biểu tượng thiêng liêng cho người mẹ Việt Nam anh hùng nói chung – những người đã lặng lẽ hiến dâng cả cuộc đời và những gì quý giá nhất cho độc lập, tự do của dân tộc.
Có câu nói của Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ: “Chúng nó chết nhưng chúng vẫn nuôi mẹ” nghe qua tưởng bình dị, nhưng càng ngẫm càng thấy nghẹn ngào và sâu sắc đến đau lòng. Nghe đến chữ “chết” đã đủ xót xa, vậy mà mẹ nói ra nhẹ nhàng, bình thản như một sự thật đã được chấp nhận. Các con của mẹ không còn bên mẹ để phụng dưỡng, chăm sóc khi tuổi già, nhưng sự hy sinh của họ đã mang lại hòa bình, độc lập cho đất nước. Chính cuộc sống yên ổn hôm nay, chính sự quan tâm của xã hội dành cho mẹ là “cách” các con vẫn đang nuôi mẹ, theo một cách rất thiêng liêng và cao cả. Trong câu nói ấy không có oán trách, không một lời than thân trách phận. Chỉ là sự thật rất giản đơn được thốt ra bằng giọng điệu bình thản của một người mẹ đã quen với mất mát. Các con của mẹ đã ngã xuống, không còn hiện diện bằng hình hài, nhưng sự hy sinh của họ đã mang lại độc lập, tự do – thứ đã nuôi mẹ sống tiếp, nuôi cả quê hương, đất nước đứng vững. Các con không còn chăm mẹ bằng đôi tay, nhưng lại “nuôi” mẹ bằng lý tưởng, bằng hòa bình, bằng niềm tự hào âm thầm mà mẹ mang theo suốt quãng đời còn lại.Câu nói ấy khiến người ta lặng đi, bởi trong đó là tình mẫu tử bao la và lòng yêu nước lớn lao hòa làm một. Mẹ không nhìn cái chết của con bằng nỗi đau riêng, mà đặt sự hy sinh ấy trong nghĩa lớn của dân tộc. Chính sự chấp nhận bình thản ấy mới là điều khiến ta kính phục và xót xa nhất. Ngẫm lại, câu nói của mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là lời tự an ủi, mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ sau: Hòa bình không tự nhiên mà có, nó được “nuôi dưỡng” bằng máu xương của những người con và bằng nước mắt thầm lặng của những người mẹ. Hòa bình không tự nhiên mà có, nó được “nuôi dưỡng” bằng máu xương của những người con và bằng nước mắt thầm lặng của những người mẹ. Nghĩ đến điều đó, ta càng thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn, biết ơn hơn, để xứng đáng với sự hy sinh lớn lao mà mẹ Nguyễn Thị Thứ và bao người mẹ Việt Nam anh hùng khác đã dành cho đất nước.
Khép lại câu chuyện về người mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ, hình ảnh mẹ vẫn hiện lên lặng lẽ mà thiêng liêng. Cuộc đời mẹ là biểu tượng trọn vẹn cho sự hy sinh cao cả của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Mẹ đã chấp nhận nỗi đau mất mát không gì bù đắp được để tiễn những người con yêu dấu ra đi vì Tổ quốc, âm thầm gánh chịu tất cả mà không một lời oán than. Hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ vì thế không chỉ là ký ức của một gia đình, mà đã trở thành ký ức chung của cả dân tộc. Ở mẹ hội tụ vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng, của lòng yêu nước bền bỉ và đức hy sinh lặng thầm nhưng vĩ đại. Dẫu thời gian trôi qua, tên tuổi và hình ảnh của mẹ vẫn còn mãi, như một lời nhắc nhở sâu sắc về cái giá của hòa bình và là biểu tượng bất tử của người mẹ Việt Nam anh hùng trong lịch sử dân tộc.


