Nguyễn Trãi
Nguyễn Trãi là một nhà chính trị, nhà quân sự và nhà văn hóa lớn của dân tộc Việt Nam. Ông sinh năm 1380 ở Thăng Long, quê gốc ở Hải Dương. Nguyễn Trãi là người có tài văn võ song toàn. Ông đã giúp vua Lê Lợi lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Lam Sơn đánh đuổi quân Minh xâm lược, giành lại độc lập cho đất nước. Sau khi chiến thắng, ông viết “Bình Ngô đại cáo” để tuyên bố chủ quyền và nền văn hiến của Đại Việt. Bài cáo được xem là áng "thiên cổ hùng văn". Ngoài ra, Nguyễn Trãi còn để lại nhiều tác phẩm nổi tiếng như "Quốc âm thi tập", "Dư địa chí". Ông mất năm 1442 nhưng tư tưởng yêu nước, thương dân và tài năng của ông vẫn sống mãi với dân tộc.
Nguyễn Trãi (1380 - 1442) là một nhân vật kiệt xuất, “khí phách của dân tộc” như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhận định. Cuộc đời ông gắn liền với hai chữ “trung” và “hiếu”. Bị ám ảnh bởi nỗi nhục mất nước, 10 năm theo giặc Minh, Nguyễn Trãi đã sớm nhận ra con đường cứu nước duy nhất là dựa vào sức dân. Khi gia nhập nghĩa quân Lam Sơn, ông trở thành “quân sư” đắc lực cho Lê Lợi. Với tầm nhìn chiến lược và tài thao lược, ông đã đề ra kế sách “đánh vào lòng người” thay vì chỉ đánh vào thành trì, góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc khởi nghĩa. Sau chiến thắng, Nguyễn Trãi không màng công danh mà lui về ở ẩn. Tư tưởng cốt lõi của ông là “lấy dân làm gốc”, “lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn”. Điều đó được thể hiện rõ nhất trong “Bình Ngô đại cáo” - áng văn chính luận mẫu mực, vừa là bản tuyên ngôn độc lập, vừa là bản anh hùng ca bất hủ. Ngoài ra, “Quốc âm thi tập” và “Dư địa chí” còn cho thấy ông là người có tấm lòng yêu nước, yêu thiên nhiên và trăn trở về việc xây dựng đất nước giàu mạnh. Dù bị oan khuất trong vụ án Lệ Chi Viên, nhưng tên tuổi và tư tưởng của Nguyễn Trãi vẫn sáng ngời, trở thành tấm gương cho các thế hệ sau về lòng yêu nước và trí tuệ Việt Nam.



