Bài viết

Nguyễn Trần Văn Phước

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG MIỀN KÝ ỨC Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Cần Thơ12/01/2026Phan Thị Bích Trâm (Đoàn phường Long Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG MIỀN KÝ ỨC

Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Có những ký ức tưởng chừng đã lùi xa theo năm tháng, nhưng mỗi khi được nhắc lại, chúng vẫn cháy âm ỉ như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Đó là ký ức của chiến tranh, của những con người bình dị đã sống trọn tuổi xuân trong gian khó, để hôm nay quê hương được yên bình, đất nước được độc lập.

Từ những buổi gặp gỡ thân tình cùng các cô chú từng tham gia kháng chiến trên mảnh đất Long Mỹ, thế hệ trẻ chúng tôi xin kể lại một câu chuyện – không hào nhoáng, không sử thi – mà lặng lẽ, bền bỉ như chính tinh thần của một thời hoa lửa.

1. Chiếc võng rừng và những đêm không ngủ

Chú Tư Phước, cựu thanh niên xung phong, kể rằng tài sản quý nhất của chú ngày ấy là một chiếc võng dù đã sờn rách. “Võng treo giữa hai thân cây, đêm nằm nghe máy bay bay trên đầu mà không dám thở mạnh. Có khi cả tuần không ngủ tròn giấc.”

Chiếc võng không chỉ là nơi nghỉ ngơi, mà còn là người bạn đồng hành trên suốt những chặng đường hành quân. Với chú, mỗi sợi dù sờn đi là một lần vượt qua nỗi sợ, một lần chiến thắng chính mình.

Nghe chuyện, tôi chợt hiểu: sự kiên cường không phải lúc nào cũng là xông lên phía trước, mà đôi khi là cố gắng đứng vững giữa hiểm nguy.

2. Con đường giao liên và bước chân thầm lặng

Cô Ba Ngát, từng làm nhiệm vụ giao liên, nhớ lại những đêm băng rừng, lội suối để chuyển thư và tài liệu. “Đi ban đêm cho an toàn. Có đoạn phải men theo bờ ruộng, có đoạn lội nước ngang ngực. Té cũng không được kêu.”

Con đường giao liên không tên, không bản đồ, chỉ được ghi nhớ bằng trí nhớ và lòng dũng cảm. Mỗi bước chân của cô là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một lần giữ vững mạch liên lạc cho cách mạng.

Với thế hệ trẻ hôm nay, đó là bài học về trách nhiệm – khi đã nhận việc, dù gian khó đến đâu cũng phải hoàn thành.

3. Bàn tay người mẹ và bát cơm sẻ nửa

Ở hậu phương, bà Hai Lựu – một người mẹ nông dân – đã lặng lẽ góp sức cho kháng chiến bằng những điều giản dị nhất. “Có bao nhiêu gạo cũng nấu hết. Bộ đội ăn no, mình ăn ít cũng được.”

Những bát cơm sẻ nửa, những lần che giấu cán bộ trong chòi rơm, những đêm thấp thỏm lo âu… đã trở thành nền móng vững chắc cho tiền tuyến. Không cần danh xưng anh hùng, chính tình thương và sự hy sinh của những người mẹ đã nuôi lớn cả một thế hệ.

4. Tuổi trẻ Long Mỹ hôm nay – tiếp nối bằng hành động

Chúng tôi – đoàn viên, thanh niên phường Long Mỹ – lớn lên trong hòa bình, mang trên vai những nhiệm vụ khác, nhưng không nhẹ hơn. Đó là xây dựng quê hương văn minh. Là học tập, rèn luyện, làm chủ khoa học – công nghệ.
Là xung kích trong các hoạt động vì cộng đồng.

Ký ức của cha anh không phải để ngưỡng mộ từ xa, mà để soi chiếu vào cách chúng tôi sống, làm việc và cống hiến mỗi ngày.

5. Miền ký ức – nơi gìn giữ và lan tỏa giá trị

“Miền ký ức” là nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Mỗi câu chuyện được kể lại là một lần lịch sử được nhắc nhớ bằng trái tim, không phải bằng những con số khô khan. Bởi ký ức không chỉ để nhớ. Ký ức để biết trân trọng.
Và ký ức để nhắc người trẻ sống xứng đáng với những hy sinh đã có.

Ngọn lửa của ngày hôm qua vẫn đang cháy trong hành trình của hôm nay – âm thầm, bền bỉ và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn