Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGUYỄN TRUNG TRỰC: NGỌN KIẾM GIỮA SÔNG NƯỚC NAM BỘ

Câu chuyện được kể qua lời của một nghĩa quân từng tham gia trận đánh tàu chiến Pháp trên sông Nhật Tảo. Trong hoàn cảnh lực lượng còn yếu và vũ khí thô sơ, Nguyễn Trung Trực đã chỉ huy nghĩa quân lập kế hoạch táo bạo, đánh chìm tàu chiến hiện đại của đối phương. Chiến thắng ấy không chỉ gây tiếng vang lớn mà còn khích lệ tinh thần kháng chiến của nhân dân Nam Bộ.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1861.

Tôi khi ấy là một thanh niên mới gia nhập nghĩa quân chống Pháp.

Những năm đó, quân Pháp liên tục mở rộng phạm vi chiếm đóng ở Nam Bộ.

Nhiều làng mạc bị tàn phá.

Người dân sống trong cảnh bất an.

Chính vì vậy, ngày càng nhiều người đứng lên tham gia nghĩa quân.

Người chỉ huy mà chúng tôi hết lòng kính phục là Nguyễn Trung Trực.

Ông có dáng người khỏe mạnh.

Giọng nói trầm nhưng đầy khí phách.

Mỗi lần gặp nghĩa quân, ông luôn hỏi han từng người.

Vì vậy ai cũng sẵn sàng theo ông chiến đấu.

Một buổi tối, chúng tôi được triệu tập tại một căn chòi nhỏ ven sông.

Nguyễn Trung Trực trải tấm bản đồ đơn sơ xuống bàn tre.

Ông chỉ tay về phía dòng sông Nhật Tảo.

"Tàu chiến Pháp thường neo đậu ở đây."

Mọi người chăm chú lắng nghe.

Một nghĩa quân lên tiếng:

"Thưa ông, tàu của chúng có đại bác, còn chúng ta chỉ có vũ khí thô sơ."

Nguyễn Trung Trực mỉm cười.

"Đúng. Nhưng không phải trận nào cũng thắng bằng súng lớn."

Cả căn chòi im lặng.

Ông tiếp tục:

"Người Việt mình có lòng yêu nước, có trí thông minh. Đó là thứ vũ khí mà quân xâm lược không có."

Kế hoạch nhanh chóng được triển khai.

Những ngày sau đó, chúng tôi bí mật chuẩn bị.

Ai nấy đều hiểu rằng đây sẽ là trận đánh vô cùng nguy hiểm.

Nếu thất bại, rất nhiều người có thể hy sinh.

Nhưng không ai lùi bước.

Rạng sáng ngày thực hiện kế hoạch, sương mù phủ kín mặt sông.

Khung cảnh yên tĩnh đến lạ thường.

Từ xa, tàu chiến của quân Pháp hiện lên sừng sững giữa dòng nước.

Nhìn nó, tôi không khỏi lo lắng.

Con tàu ấy được trang bị vũ khí hiện đại hơn rất nhiều so với những gì chúng tôi có.

Nguyễn Trung Trực bước tới.

Ông nhìn từng người.

"Anh em có sợ không?"

Một nghĩa quân đáp lớn:

"Không!"

Mọi người đồng thanh hô theo.

Nguyễn Trung Trực gật đầu.

"Vậy thì hôm nay chúng ta sẽ cho chúng biết người Việt Nam không bao giờ khuất phục."

Những lời ấy khiến tinh thần mọi người bừng lên mạnh mẽ.

Theo kế hoạch, một nhóm nghĩa quân cải trang thành dân thường tiếp cận tàu.

Mọi việc diễn ra đúng dự tính.

Khi quân Pháp mất cảnh giác, tín hiệu tấn công được phát ra.

Chỉ trong chốc lát, lửa bùng lên dữ dội.

Những cột khói đen cuồn cuộn bay lên bầu trời.

Tiếng hô hoán vang dậy trên mặt sông.

Lính Pháp chạy tán loạn.

Ngọn lửa lan rất nhanh.

Chẳng bao lâu sau, con tàu chiến hiện đại của đối phương chìm trong biển lửa.

Từ bờ sông, nhiều người dân chứng kiến cảnh tượng ấy đã reo hò vang dội.

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh Nguyễn Trung Trực đứng bên bờ sông hôm đó.

Ông không hề tỏ ra kiêu ngạo.

Chỉ lặng lẽ nhìn ngọn lửa đang bốc cháy trên mặt nước.

Một đồng đội tiến lại gần:

"Chúng ta thắng rồi, ông ơi!"

Nguyễn Trung Trực gật đầu.

Nhưng ông nói:

"Đây mới chỉ là một trận đánh. Đất nước còn cần chúng ta chiến đấu nhiều hơn nữa."

Sau chiến thắng ấy, tên tuổi Nguyễn Trung Trực lan rộng khắp Nam Bộ.

Người dân càng thêm tin tưởng vào cuộc kháng chiến.

Nghĩa quân cũng ngày càng lớn mạnh.

Nhiều năm sau, dù bị thực dân Pháp bắt và xử tử, Nguyễn Trung Trực vẫn giữ vững khí tiết.

Trước lúc hy sinh, ông để lại câu nói nổi tiếng:

"Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây."

Câu nói ấy trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước.

Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại những năm tháng kháng chiến gian khổ, tôi vẫn thấy trước mắt mình hình ảnh người thủ lĩnh nghĩa quân đứng hiên ngang bên dòng sông Nhật Tảo.

Nguyễn Trung Trực không chỉ là một vị anh hùng của Nam Bộ.

Ông là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam trước mọi kẻ thù xâm lược.

Tên tuổi của ông sẽ mãi được các thế hệ người Việt Nam ghi nhớ và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn