NGUYỄN VĂN BẢY: CÁNH ÉN THÉP TRÊN BẦU TRỜI TỔ QUỐC
Câu chuyện được kể qua lời của một phi công trẻ trong cùng đơn vị với Anh hùng Nguyễn Văn Bảy. Trong một trận không chiến ác liệt trên bầu trời miền Bắc, anh Bảy đã thể hiện sự bình tĩnh, mưu trí và lòng dũng cảm phi thường khi đối đầu với các máy bay hiện đại của Mỹ. Chiến thắng của anh không chỉ bảo vệ vùng trời Tổ quốc mà còn tiếp thêm niềm tin cho đồng đội trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Mùa hè năm 1967.
Đó là khoảng thời gian mà bầu trời miền Bắc gần như ngày nào cũng có tiếng động cơ phản lực của máy bay Mỹ.
Tôi khi ấy là một phi công trẻ vừa được điều về đơn vị.
Người mà tôi ngưỡng mộ nhất chính là anh Nguyễn Văn Bảy.
Khác với tưởng tượng của tôi về một phi công nổi tiếng, anh rất giản dị.
Ngoài giờ huấn luyện, anh thường ngồi uống nước chè với anh em trong đơn vị, kể chuyện quê nhà Đồng Tháp và động viên những phi công trẻ như chúng tôi.
Một buổi sáng, khi cả đơn vị đang ăn cơm, còi báo động bất ngờ vang lên.
Tiếng loa khẩn cấp dội khắp sân bay:
"Máy bay địch đang tiến vào!"
Tất cả lập tức đứng bật dậy.
Anh Bảy quay sang tôi:
"Hôm nay có việc làm rồi đó chú em."
Dù anh nói bằng giọng vui vẻ nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự căng thẳng.
Chỉ vài phút sau, chúng tôi đã có mặt bên những chiếc MiG-17.
Tiếng động cơ gầm lên dữ dội.
Chiếc máy bay lao nhanh trên đường băng rồi vút lên trời xanh.
Khi lên đến độ cao quy định, tôi bắt đầu nhìn thấy những chấm đen phía xa.
Đó là các máy bay Mỹ.
Chúng nhiều hơn chúng tôi rất nhiều.
Một giọng nói vang lên trong bộ đàm:
"Bình tĩnh nhé, bám sát đội hình."
Tôi nhận ra đó là giọng của anh Bảy.
Không lâu sau, hai bên bắt đầu tiếp cận.
Những chiếc F-105 hiện đại của Mỹ lao tới với tốc độ rất cao.
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
Đây là trận không chiến đầu tiên của tôi.
Bất ngờ, tiếng anh Bảy vang lên:
"Đừng nhìn đông quá. Chọn mục tiêu rồi bám theo nó."
Tôi cố giữ bình tĩnh.
Phía trước, những vệt khói trắng kéo dài trên bầu trời.
Tiếng cảnh báo liên tục vang lên trong buồng lái.
Không chiến đã bắt đầu.
Một chiếc máy bay Mỹ bất ngờ lao xuống phía đội hình của chúng tôi.
Tình thế cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng anh Bảy không hề nao núng.
Bằng những động tác điều khiển điêu luyện, anh cho chiếc MiG vòng gấp rồi bám sát phía sau đối phương.
Qua bộ đàm, tôi nghe thấy giọng anh:
"Được rồi, lần này không thoát đâu."
Vài giây sau, tiếng súng máy trên máy bay MiG khai hỏa.
Những vệt đạn lao thẳng về phía mục tiêu.
Chiếc máy bay Mỹ rung lên dữ dội.
Rồi bất ngờ bốc cháy.
Một cột khói đen kéo dài giữa bầu trời.
Tiếng reo vui vang lên trong bộ đàm.
Nhưng trận chiến vẫn chưa kết thúc.
Các máy bay địch lập tức quay lại phản công.
Tôi bị một chiếc F-4 bám đuôi.
Mồ hôi túa ra trong lòng bàn tay.
Đúng lúc ấy, giọng anh Bảy lại vang lên:
"Giữ hướng! Tôi tới đây!"
Chỉ vài chục giây sau, chiếc F-4 phải đổi hướng bỏ chạy.
Anh Bảy đã xuất hiện phía sau nó.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc không chiến kéo dài thêm nhiều phút nữa trước khi các máy bay Mỹ rút lui.
Khi trở về sân bay, ai cũng mệt nhưng vô cùng phấn khởi.
Anh Bảy bước xuống máy bay.
Gương mặt anh lấm tấm mồ hôi.
Mọi người chạy tới chúc mừng chiến công vừa lập được.
Nhưng anh chỉ cười:
"Thắng là nhờ cả đơn vị chứ đâu phải riêng mình tôi."
Đó chính là điều khiến chúng tôi càng kính phục anh hơn.
Không chỉ là một phi công tài giỏi, Nguyễn Văn Bảy còn là người đồng đội luôn quan tâm và sẵn sàng bảo vệ anh em trong những thời khắc nguy hiểm nhất.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày ấy.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng mỗi khi nhìn lên bầu trời xanh, tôi vẫn nhớ đến hình ảnh chiếc MiG-17 lao vun vút giữa mây trời cùng người phi công mang tên Nguyễn Văn Bảy.
Đối với tôi, anh mãi là cánh én thép của bầu trời Việt Nam, người đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của Không quân nhân dân Việt Nam bằng lòng dũng cảm, trí thông minh và tình yêu Tổ quốc sâu sắc.


