Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Bảy – Người anh hùng trở về làm người nông dân

Sau khi lập nhiều chiến công trên bầu trời và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, phi công Nguyễn Văn Bảy không chọn cuộc sống danh vọng. Ông trở về quê hương Lai Vung (Đồng Tháp), sống giản dị bằng nghề làm vườn, nuôi cá và luôn từ chối những đặc quyền dành cho mình. Chính cuộc sống bình dị ấy đã khiến nhiều người càng thêm kính trọng ông.

Thái Nguyên17/07/2026Trần Văn Thượng (xã Yên Trạch)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với nhiều người, khi đã trở thành một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, lập nhiều chiến công và được cả đất nước biết đến, cuộc sống sau chiến tranh hẳn sẽ rất khác.

Nhưng với Nguyễn Văn Bảy, điều ông mong muốn nhất lại vô cùng giản dị.

Đó là được trở về quê hương.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông rời quân ngũ và trở lại vùng quê Lai Vung, Đồng Tháp.

Nơi từng chứng kiến tuổi thơ nghèo khó của cậu bé Nguyễn Văn Bảy năm nào.

Ngày trở về, nhiều người trong làng háo hức ra đón người phi công huyền thoại.

Thế nhưng, chỉ ít ngày sau, mọi người lại thấy ông lội xuống mương vét bùn, chăm sóc vườn cây, nuôi cá và sửa lại căn nhà nhỏ của gia đình.

Có người hỏi:

"Anh hùng mà vẫn làm ruộng sao?"

Ông cười hiền:

"Làm ruộng cũng là lao động. Có gì phải ngại."

Từ đó, hình ảnh người phi công từng bắn rơi nhiều máy bay Mỹ lại gắn liền với chiếc nón lá, đôi dép cao su và bộ quần áo bà ba giản dị.

Nhiều đoàn khách, học sinh, cựu chiến binh và cả những phi công nước ngoài tìm đến thăm.

Ai cũng muốn gặp người anh hùng nổi tiếng.

Nhưng điều khiến họ bất ngờ không phải là những chiến công được kể lại, mà là sự mộc mạc của ông.

Ông thường tự tay pha trà, hái trái cây trong vườn mời khách.

Khi được hỏi về những chiến thắng trên bầu trời, ông chỉ kể rất ngắn gọn.

Ngược lại, ông dành nhiều thời gian nói về giá trị của hòa bình.

Ông bảo:

"Đánh giặc là để đất nước được yên bình. Hòa bình rồi thì mình phải lo làm ăn, xây dựng quê hương."

Có lần, một nhóm sinh viên hỏi ông:

"Nếu được sống lại tuổi trẻ, bác có tiếp tục làm phi công không?"

Nguyễn Văn Bảy mỉm cười rồi trả lời:

"Nếu Tổ quốc cần thì vẫn đi. Nhưng bác chỉ mong các cháu không phải cầm súng như thế hệ bác nữa."

Câu trả lời ấy khiến cả đoàn lặng đi.

Bởi phía sau nụ cười hiền hậu là ký ức về biết bao đồng đội đã không trở về.

Trong nhiều năm sau này, ông thường xuyên tham gia các buổi gặp mặt truyền thống của Không quân nhân dân Việt Nam.

Dù luôn được mời ngồi ở vị trí trang trọng, ông vẫn thích hòa vào đồng đội như một người lính bình thường.

Ông luôn nhắc tên những đồng đội đã hy sinh trước khi nhắc đến thành tích của bản thân.

Theo ông, chiến công trên bầu trời không bao giờ là công lao của một cá nhân.

Đó là kết quả của cả một tập thể, từ người chỉ huy, chiến sĩ radar, lực lượng kỹ thuật đến những người bảo đảm hậu cần dưới mặt đất.

Cuộc sống của ông vẫn diễn ra bình dị như bao người nông dân khác.

Buổi sáng ra vườn.

Buổi chiều chăm ao cá.

Khi rảnh rỗi lại tiếp khách hoặc trò chuyện với thanh niên địa phương.

Năm 2019, khi ông qua đời, rất đông người dân, đồng đội, học sinh và cựu chiến binh đã đến viếng.

Nhiều người nói rằng, điều họ nhớ nhất về Nguyễn Văn Bảy không chỉ là bảy chiến công trên bầu trời, mà còn là nhân cách của một người anh hùng suốt đời khiêm nhường.

Ông đã chứng minh rằng, giá trị của một con người không chỉ nằm ở những chiến công đã lập, mà còn ở cách sống sau vinh quang.

Bởi vậy, trong lòng nhiều thế hệ người Việt Nam, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy không chỉ là một phi công xuất sắc mà còn là biểu tượng của sự giản dị, trung thực và lòng yêu quê hương sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn