Nguyễn Văn Bảy – Từ người nông dân Đồng Tháp đến "Át chủ bài" của Không quân Việt Nam
Năm 1936, tại một vùng quê nghèo thuộc huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp, cậu bé Nguyễn Văn Bảy lớn lên trong một gia đình nông dân quanh năm gắn bó với ruộng đồng.
Tuổi thơ của ông là những ngày theo cha mẹ làm ruộng, chăn trâu, bắt cá và phụ giúp công việc gia đình. Điều kiện học tập rất khó khăn nên ông chỉ được học trong một thời gian ngắn rồi phải nghỉ để lao động.
Không ai trong xóm nhỏ khi ấy có thể nghĩ rằng cậu bé nông dân ấy sau này sẽ trở thành một trong những phi công nổi tiếng nhất của Việt Nam.
Năm 1954, sau Hiệp định Giơnevơ, Nguyễn Văn Bảy tập kết ra miền Bắc. Tại đây, ông được tuyển chọn vào Quân chủng Phòng không - Không quân.
Đối với một người chưa từng nhìn thấy máy bay ở cự ly gần, việc học lái tiêm kích phản lực là thử thách vô cùng lớn.
Những ngày đầu, ông gặp nhiều khó khăn trong việc học lý thuyết. Nhiều tài liệu chuyên ngành rất phức tạp, trong khi trình độ văn hóa của ông còn hạn chế.
Nhận thấy điểm yếu của mình, Nguyễn Văn Bảy quyết tâm học nhiều hơn người khác.
Ban ngày học trên lớp.
Buổi tối, khi đồng đội nghỉ ngơi, ông vẫn ngồi đọc tài liệu, luyện tính toán và ghi chép từng kiến thức mới.
Có những thuật ngữ kỹ thuật ông phải hỏi đi hỏi lại nhiều lần mới hiểu.
Ông từng tâm sự với đồng đội:
"Mình học chậm thì phải cố gắng gấp đôi."
Chính tinh thần không bỏ cuộc ấy đã giúp ông nhanh chóng tiến bộ.
Sau thời gian huấn luyện ở nước ngoài, Nguyễn Văn Bảy trở về nước và được biên chế vào Trung đoàn Không quân tiêm kích.
Khi cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ diễn ra ác liệt, ông liên tục tham gia các trận đánh trên bầu trời miền Bắc.
Với chiếc MiG-17, ông đối đầu với những loại máy bay hiện đại hơn rất nhiều như F-4 Phantom II và F-105 Thunderchief.
Dù điều kiện trang bị còn hạn chế, Nguyễn Văn Bảy luôn bình tĩnh, tận dụng ưu thế cơ động của MiG-17 để áp sát mục tiêu ở cự ly gần.
Từ năm 1965 đến năm 1967, ông liên tiếp lập công, bắn rơi 7 máy bay Mỹ, trở thành một trong những phi công đạt cấp "Át chủ bài" đầu tiên của Không quân nhân dân Việt Nam.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những chiến công đặc biệt xuất sắc.
Khi được đồng đội chúc mừng, Nguyễn Văn Bảy chỉ khiêm tốn nói:
"Nếu không có sở chỉ huy dẫn đường, anh em kỹ thuật chuẩn bị máy bay và đồng đội yểm trợ thì tôi không thể lập được những chiến công ấy."
Sau chiến tranh, thay vì chọn cuộc sống nhiều vinh quang, ông trở về quê hương làm nông dân.
Ông trồng cây, nuôi cá và sống giản dị giữa bà con lối xóm.
Mỗi khi có học sinh hay chiến sĩ trẻ đến thăm, ông luôn kể về những ngày tháng học tập đầy gian khó hơn là nói về chiến công của mình.
Ông mong thế hệ trẻ hiểu rằng thành công không đến từ tài năng bẩm sinh mà từ sự kiên trì học tập và rèn luyện.
Cuộc đời của Nguyễn Văn Bảy là minh chứng rõ nét cho ý chí vượt khó của con người Việt Nam.
Từ một chàng trai ít học nơi miền quê sông nước, ông đã vươn lên trở thành phi công huyền thoại và là niềm tự hào của Không quân nhân dân Việt Nam.


