Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc

Bài viết ghi lại những ký ức của bác Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, qua đó giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về sự hy sinh và giá trị của hòa bình.

Thái Nguyên09/05/2026Tạ Thành Huân (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Để hiểu rõ hơn về những năm tháng chiến tranh gian khổ, tôi đã có dịp trò chuyện với bác Nguyễn Văn Bình – một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu. Cuộc gặp gỡ ấy diễn ra trong một buổi chiều yên tĩnh, khi ánh nắng cuối ngày phủ nhẹ lên mái nhà đơn sơ của bác. Qua lời kể chậm rãi nhưng đầy cảm xúc của bác, lịch sử không còn là những trang sách khô khan mà trở nên sống động, gần gũi và chan chứa tình người.

Bác Nguyễn Văn Bình sinh năm 1950 tại một vùng quê nghèo miền Trung, nơi mà cuộc sống khi ấy còn nhiều thiếu thốn, vất vả. Tuổi thơ của bác gắn liền với ruộng đồng, với những mùa đói kém và cả những câu chuyện về chiến tranh lan rộng khắp làng quê. Chính trong hoàn cảnh đó, tinh thần yêu nước đã sớm hình thành trong nhận thức của bác và những người cùng thế hệ.

Năm 18 tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bác kể rằng thời điểm ấy, hầu hết thanh niên đều mang trong mình một lý tưởng chung: sẵn sàng lên đường chiến đấu, dù biết rằng phía trước có thể là gian khổ, thậm chí là hy sinh. Không ai tính toán thiệt hơn, mà chỉ có một niềm tin giản dị nhưng mạnh mẽ rằng phải góp phần bảo vệ đất nước. Đó là tinh thần của một thế hệ đã trưởng thành trong lửa đạn chiến tranh.

Trong quân ngũ, bác cùng đồng đội trải qua vô vàn khó khăn. Những ngày hành quân xuyên rừng, vượt núi, thiếu thốn lương thực, thuốc men và điều kiện sinh hoạt là chuyện thường xuyên. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, có những chặng đường dài mệt mỏi tưởng chừng không thể tiếp tục, nhưng họ vẫn nương tựa vào nhau mà đi. Giữa bom đạn khốc liệt, tình đồng đội trở thành sức mạnh tinh thần lớn lao nhất, giúp họ vượt qua mọi thử thách.

Bác Bình xúc động kể về những người đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh mình. Mỗi cái tên, mỗi khuôn mặt đều là một ký ức không thể nào phai. Có người còn rất trẻ, có người vừa mới lập gia đình, nhưng tất cả đều ra đi trong cùng một lý tưởng cao đẹp. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức ấy vẫn còn in sâu trong tâm trí bác như những vết hằn không thể xóa mờ.

Điều khiến tôi lặng người nhất khi nghe bác kể không phải là sự khốc liệt của chiến tranh, mà là cách bác đối diện với nó. Không oán trách, không bi lụy, bác chỉ kể lại bằng một giọng trầm lắng, như thể đó là một phần của cuộc đời mà bác đã chấp nhận. Với bác, sự hy sinh của đồng đội không phải là mất mát vô nghĩa, mà là một phần của hành trình giành lấy độc lập cho dân tộc.

Sau ngày đất nước hòa bình, bác trở về quê hương với trên người những vết thương chiến tranh để lại. Cuộc sống thời hậu chiến không hề dễ dàng, nhưng bác vẫn kiên trì lao động, gây dựng lại cuộc sống gia đình từ những điều giản dị nhất. Dù khó khăn, bác chưa bao giờ than phiền. Trái lại, bác luôn giữ tinh thần lạc quan và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, đặc biệt là những buổi nói chuyện truyền thống với thế hệ trẻ.

Bác thường dặn con cháu rằng hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá, được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, không được lãng phí thời gian, phải sống có trách nhiệm với bản thân và xã hội. Những lời dặn dò giản dị ấy lại chứa đựng một bài học sâu sắc về giá trị của cuộc sống.

Qua câu chuyện của bác Nguyễn Văn Bình, tôi nhận ra rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở hay những con số khô cứng, mà sống động trong chính ký ức của những con người đã từng trải qua nó. Mỗi nhân chứng lịch sử chính là một cuốn sách sống, giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn về quá khứ và trân trọng hiện tại.

Từ cuộc trò chuyện ấy, tôi càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của bản thân – một sinh viên đang sống trong thời bình. Học tập tốt, rèn luyện đạo đức, sống có ích cho xã hội không chỉ là mục tiêu cá nhân, mà còn là cách để tri ân những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.

Những nhân chứng như bác Nguyễn Văn Bình chính là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Câu chuyện của bác không chỉ giúp chúng ta hiểu về chiến tranh, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được tạo nên từ sự kiên cường, từ những mất mát không thể đong đếm, và từ niềm tin bất diệt vào tương lai của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn