NGUYỄN VĂN CỪ – NGƯỜI LÃNH ĐẠO TRẺ TUỔI, KIÊN TRUNG VÀ BẤT KHUẤT
NGUYỄN VĂN CỪ – NGƯỜI LÃNH ĐẠO TRẺ TUỔI, KIÊN TRUNG VÀ BẤT KHUẤT
I. LỜI DẪN
Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, có những người đã dành cả cuộc đời cho đất nước. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những điều họ để lại lại trở thành tài sản tinh thần quý báu cho nhiều thế hệ.
Đồng chí Nguyễn Văn Cừ là một trong những người như thế.
Sinh ngày 9/7/1912 tại làng Phù Khê, tổng Nghĩa Lập, phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, nay thuộc thành phố Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, Nguyễn Văn Cừ xuất thân trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ khi còn trẻ, đồng chí đã sớm tham gia hoạt động cách mạng, trải qua nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam, tù đày.
Đặc biệt, ở tuổi chưa đến 30, Nguyễn Văn Cừ đã được giao trọng trách Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương.
Đồng chí chỉ sống 29 năm.
Nhưng 29 năm ấy là một hành trình đầy nghị lực: từ một người thanh niên giàu lòng yêu nước trở thành một nhà lãnh đạo cách mạng có tư duy sâu sắc, bản lĩnh chính trị vững vàng và tinh thần hy sinh cao cả.
II. CÂU CHUYỆN XUYÊN SUỐT
Nguyễn Văn Cừ sinh ra trên quê hương Kinh Bắc – vùng đất giàu truyền thống văn hiến và yêu nước.
Ngay từ khi còn trẻ, Nguyễn Văn Cừ đã chứng kiến cuộc sống cơ cực của nhân dân dưới chế độ thực dân, phong kiến.
Là một thanh niên có học, đồng chí không chấp nhận sống một cuộc đời chỉ biết lo cho bản thân.
Trong những năm tháng đất nước mất độc lập, câu hỏi lớn đối với thế hệ thanh niên lúc bấy giờ là:
Làm thế nào để dân tộc thoát khỏi cảnh áp bức, để nhân dân được sống trong tự do?
Nguyễn Văn Cừ đã lựa chọn con đường cách mạng.
Năm 1928, khi mới 16 tuổi, đồng chí tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên và bắt đầu hoạt động cách mạng.
Đó là sự lựa chọn đầy nguy hiểm.
Bởi dưới chế độ thực dân, việc tham gia các tổ chức yêu nước và cách mạng có thể khiến một người phải đối mặt với tù đày, tra tấn, thậm chí là cái chết.
Nhưng tuổi trẻ Nguyễn Văn Cừ không lùi bước.
III. NHỮNG NĂM THÁNG TÙ ĐÀY
Hoạt động cách mạng trong điều kiện bí mật, Nguyễn Văn Cừ nhanh chóng trở thành một cán bộ tích cực.
Thực dân Pháp theo dõi và bắt giam đồng chí.
Những năm tháng tù đày là một trường học đặc biệt đối với người chiến sĩ trẻ.
Trong nhà tù, Nguyễn Văn Cừ không đầu hàng.
Trái lại, đồng chí tiếp tục học tập, nghiên cứu lý luận cách mạng và rèn luyện bản lĩnh.
Đối với Nguyễn Văn Cừ, nhà tù có thể giam giữ thân thể nhưng không thể ngăn cản suy nghĩ.
Đồng chí hiểu rằng:
Muốn làm cách mạng không chỉ cần lòng nhiệt huyết mà còn phải có tri thức, lý luận và năng lực tổ chức.
Sau khi được trả tự do, Nguyễn Văn Cừ tiếp tục hoạt động.
Những lần bị bắt, những tháng ngày tù đày không làm người thanh niên ấy thay đổi con đường đã lựa chọn.
Ngược lại, càng trải qua thử thách, ý chí cách mạng của đồng chí càng được tôi luyện.
IV. MỘT NHÀ LÃNH ĐẠO TRẺ TUỔI
Năm 1937, trong hoàn cảnh phong trào cách mạng có nhiều khó khăn, Nguyễn Văn Cừ được giao trọng trách lãnh đạo Đảng.
Đến tháng 3/1938, đồng chí được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương.
Khi ấy Nguyễn Văn Cừ mới khoảng 26 tuổi.
Một người còn rất trẻ nhưng đã phải gánh trên vai trách nhiệm lớn đối với vận mệnh của phong trào cách mạng.
Đây là một minh chứng cho thấy cách mạng không đánh giá con người chỉ bằng tuổi tác.
Điều quan trọng là năng lực, bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm và sự trưởng thành trong thực tiễn đấu tranh.
Trên cương vị Tổng Bí thư, Nguyễn Văn Cừ đặc biệt quan tâm đến việc củng cố tổ chức Đảng, nâng cao năng lực lãnh đạo và giữ vững nguyên tắc của Đảng.
Đồng chí cũng có nhiều đóng góp quan trọng về lý luận và thực tiễn, đặc biệt qua tác phẩm “Tự chỉ trích”, viết trong năm 1939.
V. “TỰ CHỈ TRÍCH” – BÀI HỌC VỀ DŨNG KHÍ NHÌN THẲNG VÀO SỰ THẬT
Trong quá trình lãnh đạo cách mạng, Nguyễn Văn Cừ nhận thấy rằng một tổ chức muốn mạnh không thể chỉ biết nói về ưu điểm mà phải dám nhìn thẳng vào những hạn chế, khuyết điểm của mình.
Tác phẩm “Tự chỉ trích” thể hiện tinh thần đó.
“Tự chỉ trích” không phải là tự phủ nhận mình.
Đó là thái độ dũng cảm nhìn vào sự thật, phân tích đúng sai, nhận ra hạn chế để sửa chữa và tiến bộ.
Đây là một tư duy rất đáng quý.
Một tập thể nếu chỉ muốn nghe lời khen sẽ khó tiến bộ.
Một người nếu không dám nhận khuyết điểm sẽ khó trưởng thành.
Một tổ chức nếu không thường xuyên tự soi, tự sửa sẽ khó nâng cao năng lực.
Nguyễn Văn Cừ đã đặt vấn đề ấy trong công tác xây dựng Đảng từ những năm cách mạng còn vô cùng khó khăn.
Với tuổi trẻ hôm nay, bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị:
Muốn trưởng thành phải biết nhìn lại chính mình.
Sau mỗi công việc, mỗi hoạt động Đoàn, mỗi phong trào, chúng ta cần tự hỏi:
Việc gì đã làm tốt?
Việc gì chưa tốt?
Vì sao chưa tốt?
Lần sau phải làm gì để tốt hơn?
Đó chính là tinh thần tự học, tự rèn luyện và tự hoàn thiện.
VI. NHỮNG NGÀY THÁNG KHÓ KHĂN
Cuối những năm 1930, tình hình thế giới và trong nước ngày càng phức tạp.
Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ.
Thực dân Pháp tăng cường đàn áp phong trào cách mạng.
Các cán bộ lãnh đạo của Đảng phải hoạt động trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Nguyễn Văn Cừ tiếp tục hoạt động bí mật.
Đồng chí hiểu rằng con đường cách mạng mà mình lựa chọn có thể phải trả giá bằng chính mạng sống.
Nhưng điều đó không khiến đồng chí lùi bước.
Đầu năm 1940, Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp bắt.
Kẻ thù biết rằng đây là một trong những lãnh đạo quan trọng của Đảng nên tìm mọi cách khai thác thông tin.
Nhưng người chiến sĩ cộng sản vẫn giữ vững khí tiết.
VII. GIÂY PHÚT CUỐI CÙNG
Sau khi bị bắt, Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp kết án tử hình.
Ngày 26/8/1941, tại Hóc Môn, Gia Định, đồng chí Nguyễn Văn Cừ bị thực dân Pháp xử bắn cùng nhiều chiến sĩ cách mạng khác.
Đồng chí ra đi khi mới 29 tuổi.
Hai mươi chín năm của một đời người.
Nhưng trong đó có hơn mười năm dành cho lý tưởng cách mạng.
Nguyễn Văn Cừ đã dùng tuổi trẻ của mình để học tập, đấu tranh và cống hiến cho đất nước.
Trước giờ phút cuối cùng, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững khí tiết của một người cộng sản.
Kẻ thù có thể lấy đi mạng sống của Nguyễn Văn Cừ.
Nhưng không thể lấy đi lý tưởng mà đồng chí đã lựa chọn.
VIII. MỘT CUỘC ĐỜI NGẮN – MỘT TẤM GƯƠNG LỚN
Điều khiến câu chuyện Nguyễn Văn Cừ có sức lay động đặc biệt đối với thế hệ trẻ chính là tuổi đời của đồng chí.
29 tuổi.
Ở tuổi ấy, ngày nay nhiều thanh niên đang bắt đầu sự nghiệp, xây dựng gia đình, tìm kiếm tương lai.
Nhưng Nguyễn Văn Cừ đã dành phần lớn tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Điều đó không có nghĩa tuổi trẻ hôm nay phải sống giống hoàn cảnh của thế hệ trước.
Mỗi thời đại có một nhiệm vụ lịch sử khác nhau.
Thế hệ Nguyễn Văn Cừ phải đấu tranh chống thực dân, giành độc lập.
Thế hệ trẻ hôm nay phải học tập, lao động, sáng tạo, xây dựng quê hương và bảo vệ những thành quả mà các thế hệ đi trước đã hy sinh để giành được.
Điều giống nhau chính là:
Tuổi trẻ cần có lý tưởng và trách nhiệm.
IX. Ý NGHĨA GIÁO DỤC
1. Tuổi trẻ phải có lý tưởng
Nguyễn Văn Cừ lựa chọn con đường cách mạng khi còn rất trẻ.
Tấm gương ấy nhắc nhở thanh niên rằng mỗi người cần xác định mục tiêu sống đúng đắn, không sống hoài, sống phí những năm tháng tuổi trẻ.
2. Học tập là nền tảng của sự trưởng thành
Nguyễn Văn Cừ luôn coi trọng việc nghiên cứu lý luận và tổng kết thực tiễn.
Tuổi trẻ hôm nay càng phải chủ động học tập, cập nhật kiến thức và nâng cao kỹ năng.
3. Dám nhìn nhận khuyết điểm
Tinh thần “Tự chỉ trích” cho thấy người cán bộ cách mạng phải biết nhìn thẳng vào sự thật.
Đoàn viên thanh niên cũng cần biết nhận lỗi, sửa lỗi và tiến bộ.
4. Bản lĩnh trước khó khăn
Nguyễn Văn Cừ nhiều lần bị bắt, tù đày nhưng vẫn không từ bỏ lý tưởng.
Đó là bài học về nghị lực và sự kiên định.
5. Sống có trách nhiệm với cộng đồng
Nguyễn Văn Cừ đã đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích cá nhân.
Đối với tuổi trẻ hôm nay, trách nhiệm có thể bắt đầu từ những việc rất bình dị: hoàn thành tốt nhiệm vụ, giúp đỡ người khác, tham gia hoạt động cộng đồng và đóng góp cho quê hương.


