Bài viết

Nguyễn Văn Hậu (2)

TIẾNG THÌ THẦM CỦA THỜI GIAN Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Cần Thơ02/01/2026Phan Thị Bích Trâm (Đoàn phường Long Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG THÌ THẦM CỦA THỜI GIAN

Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Có những câu chuyện không được kể bằng tiếng súng hay những trận đánh lớn, mà bằng sự bền bỉ, thầm lặng của những con người bình thường trong những năm tháng không bình thường. Thời gian có thể trôi đi, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn thì thầm trong từng mái nhà, từng con đường của quê hương Long Mỹ.

Từ những lời kể mộc mạc của các cô chú từng tham gia kháng chiến, thế hệ trẻ hôm nay xin ghi lại một mảnh ký ức – để lắng nghe, để hiểu và để tiếp bước.

1. Chiếc ba lô bạc màu theo năm tháng

Chú Năm Hậu, cựu chiến sĩ địa phương quân, vẫn giữ chiếc ba lô vải đã phai màu xanh. Chú nói, đó là người bạn đã theo chú suốt những năm chiến đấu gian khổ.

“Ba lô có gì đâu, vài bộ đồ, sổ tay, cái ca nhôm. Nhưng mất nó là coi như mất cả hành trang.”

Chiếc ba lô sờn rách vì mưa nắng, nhưng trong đó là cả tuổi trẻ, là ước mơ về ngày đất nước yên bình. Với người trẻ hôm nay, chiếc ba lô ấy nhắc rằng con đường phía trước chỉ có thể đi xa khi ta biết trân trọng những giá trị đã được gìn giữ bằng hy sinh.

2. Con sông nhỏ và những chuyến vượt đêm

Cô Sáu Dung, nguyên cán bộ giao liên, kể về những đêm chèo xuồng qua sông để chuyển tài liệu.

“Nước lớn, xuồng chòng chành. Chèo không được gây tiếng động, chỉ nghe tim mình đập.”

Con sông quê hiền hòa ngày thường, nhưng trong chiến tranh lại là ranh giới sinh – tử. Mỗi chuyến vượt sông an toàn là một lần giữ vững mạch liên lạc cho cách mạng, là một lần thắp lên hy vọng giữa gian nguy.

3. Gian bếp nhỏ và tấm lòng hậu phương

Ở một góc làng, bà Ba Luyến đã âm thầm nuôi giấu cán bộ trong căn nhà lá đơn sơ.

“Bếp lúc nào cũng đỏ lửa. Có cơm thì ăn cơm, không có thì ăn khoai, miễn sao mấy chú không đói.”

Gian bếp nhỏ ấy không chỉ sưởi ấm những bữa ăn vội, mà còn sưởi ấm niềm tin của người ra trận. Hậu phương vững vàng chính là điểm tựa để tiền tuyến kiên cường.

4. Tuổi trẻ hôm nay – tiếp bước bằng trách nhiệm

Chúng tôi – đoàn viên, thanh niên phường Long Mỹ – không còn sống trong bom đạn, nhưng vẫn mang trên vai trách nhiệm với quê hương.

Đó là giữ gìn truyền thống. Là xung kích trong phong trào tình nguyện.
Là học tập, lao động sáng tạo để xây dựng Long Mỹ ngày càng phát triển.

Mỗi hành động nhỏ hôm nay chính là cách chúng tôi trả lời cho câu hỏi: mình đã sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh hay chưa.

5. Miền ký ức – lời nhắc cho tương lai

“Miền ký ức” không chỉ để hoài niệm, mà để nhắc người trẻ biết trân trọng hiện tại. Mỗi câu chuyện được kể lại là một ngọn đèn soi sáng con đường phía trước.

Bởi ký ức không ngủ yên trong quá khứ. Ký ức đang sống trong từng lựa chọn của chúng ta hôm nay.Và từ ký ức ấy, tương lai được viết tiếp bằng niềm tin và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Hậu (2) | Câu chuyện thời hoa lửa