Nguyễn Văn Kiểm – niềm tự hào quê hương
Nguyễn Văn Kiểm – niềm tự hào quê hương
Trên quê hương Cần Giuộc thân yêu của em, có một dòng sông gắn liền với những chiến công hiển hách, đó là dòng Cầu Kinh. Và tại khu di tích lịch sử nơi đây, có một người ông đã dành cả cuộc đời để giữ gìn những ký ức thời hoa lửa. Đó chính là bác Nguyễn Văn Kiểm – người chiến sĩ già với một cánh tay và một trái tim đầy ắp tình yêu quê hương.
Bác Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại. Khi còn là một thanh niên trẻ tuổi, bác đã gia nhập Đại đội 316 thuộc Tiểu đoàn 5 Nhà Bè danh tiếng. Bác kể rằng, năm 1967 là quãng thời gian không thể nào quên khi bác cùng đồng đội bám trụ tại khu vực Cầu Kinh suốt 45 ngày đêm ác liệt. Dưới làn mưa bom bão đạn của quân Mỹ, dù địch có tàu chiến và máy bay hiện đại, nhưng những người lính như bác vẫn kiên cường chiến đấu. Nghe bác kể về những trận đánh chìm tàu địch, em thấy bác thật oai phong như một vị tướng trong truyện cổ tích.
Trong những câu chuyện kể, giọng bác bỗng trầm xuống khi nhắc đến người bạn thân là chú Tám Nghĩa. Có lần, để cứu chú Tám Nghĩa khỏi vòng vây của địch, bác Kiểm đã bị thương rất nặng ở tay trái. Nhưng đau đớn nhất là vào năm 1970, trong một trận đánh khốc liệt, bác đã vĩnh viễn mất đi cánh tay phải của mình. Là một thương binh nặng, trở về với cơ thể không lành lặn, nhưng bác Kiểm chưa bao giờ nản chí. Bác luôn tâm niệm rằng: "Dù chỉ còn một cánh tay, mình vẫn phải sống thật ý nghĩa để bù đắp cho những đồng đội đã ngã xuống".
Kể từ năm 2013, khi khu di tích Cầu Kinh được khánh thành, bác Kiểm đã tình nguyện đến đây để trông nom. Hình ảnh bác dùng một cánh tay còn lại để quét dọn sân vườn, cắt tỉa từng nhành hoa mẫu đơn và thắp nhang cho các liệt sĩ đã trở nên rất quen thuộc với người dân nơi đây. Bác làm việc một cách thầm lặng, tỉ mỉ và đầy lòng thành kính. Bác nói với chúng em rằng, bác làm việc không phải vì tiền mà vì tình nghĩa thủy chung với đồng đội cũ. Khi nhìn danh sách những anh hùng hy sinh khi còn rất trẻ, bác lại nghẹn ngào, đôi mắt rưng rưng vì thương nhớ.
Đối với một học sinh lớp 3 như em, bác Kiểm không chỉ là một nhân chứng lịch sử mà còn là một tấm gương sáng về nghị lực phi thường. Bác đã dạy cho em biết trân trọng giá trị của hòa bình và bài học về lòng biết ơn. Em tự hứa sẽ học tập thật giỏi, luôn chăm ngoan để xứng đáng với sự hy sinh của bác và các thế hệ cha anh đi trước.
Em mong bác Kiểm luôn mạnh khỏe để tiếp tục là người "giữ lửa" cho khu di tích Cầu Kinh. Hình ảnh người lính già với nụ cười hiền hậu và cánh tay áo trống trải sẽ luôn là nguồn động lực lớn lao, nhắc nhở em phải sống tốt và yêu quê hương Việt Nam nhiều hơn nữa.



