Bài viết

Nguyễn Văn Sinh sinh năm 1968. Xóm Phú Hòa - xã Phú Lạc – Tỉnh Thái Nguyên.

Ông Nguyễn Văn Sinh sinh năm 1968. Xóm Phú Hòa - xã Phú Lạc – Tỉnh Thái Nguyên. Trong lịch sử hào hùng của dân tộc, có những người anh hùng không xuất hiện trên mặt báo, nhưng cuộc đời họ là một bản hùng ca thầm lặng. Đó là câu chuyện của ông Nguyễn Văn Sinh, người con ưu tú của xóm Phú Hoà, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên – một minh chứng sống động cho tinh thần "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên".

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHÚC TRÁNG CA NƠI BIÊN THUỲ: CHUYỆN VỀ ÔNG NGUYỄN VĂN SINH

Ông Nguyễn Văn Sinh sinh năm 1968. Xóm Phú Hòa - xã Phú Lạc – Tỉnh Thái Nguyên.

Trong lịch sử hào hùng của dân tộc, có những người anh hùng không xuất hiện trên mặt báo, nhưng cuộc đời họ là một bản hùng ca thầm lặng. Đó là câu chuyện của ông Nguyễn Văn Sinh, người con ưu tú của xóm Phú Hoà, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên – một minh chứng sống động cho tinh thần "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên".

Năm 1988, khi đất nước còn nhiều gian khó và biên cương vẫn chưa thực sự bình yên, chàng thanh niên Nguyễn Văn Sinh đã gác lại những dự định riêng tư để lên đường nhập ngũ. Mang theo hành trang là lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu quê hương Thái Nguyên tha thiết, ông gia nhập Trung đoàn 592, tỉnh Cao Bằng.

Đơn vị của ông đóng quân tại dải đất Cao Bằng hiểm trở – nơi "tiếng gà gáy cả ba nước đều nghe". Tại đây, ông cùng đồng đội tham gia chiến đấu và bảo vệ biên giới phía Bắc.

Câu chuyện "thời hoa lửa" của ông không chỉ có khói súng, mà còn là:

· Sự kiên cường: Những buổi huấn luyện miệt mài dưới cái rét cắt da cắt thịt của vùng núi cao.

· Lao động hăng say: Vừa tay súng bảo vệ biên giới, vừa tay cuốc lao động sản xuất, học tập các chính sách để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

· Tình đồng chí: Là bát cơm sẻ nửa, là tấm chăn đắp chung trong những đêm trực chiến trên cao điểm.

Sau hơn 2 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân, đến tháng 10 năm 1990, ông hoàn thành nghĩa vụ và ra quân. Ông trở về quê hương với hành trang quý giá nhất: bản lĩnh của một người lính và niềm tự hào vì đã góp một phần xương máu để giữ vững biên cương phía Bắc của Tổ quốc.

Các em học sinh thân mến,

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Sinh nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi và cả những năm tháng gian khổ của bao lớp cha anh đi trước.

· Tinh thần thép: Dù ở thời chiến hay thời bình, phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" – kỷ luật, trách nhiệm và lòng yêu nước – luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động.

· Trách nhiệm hôm nay: Các em không cần phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ của ông Sinh, nhưng các em chính là những "người lính" trên mặt trận tri thức.

"Yêu nước không nhất thiết phải là những điều lớn lao. Yêu nước là học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và luôn ghi nhớ công ơn của những người tiền bối như ông Nguyễn Văn Sinh."

Hy vọng câu chuyện về người chiến sĩ Trung đoàn 592 sẽ thắp lên trong lòng các em ngọn lửa của lòng biết ơn và ý chí vươn lên, để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha ông!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn