NGUYỄN VĂN TẤN: NGƯỜI ANH HÙNG “SỬA XE” GIỮA MẶT TRẬN
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nguyễn Văn Tấn không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu trong mọi trận đánh, nhưng giữa tiếng bom đạn, ông đã chiến đấu bằng đôi tay của người thợ; mỗi động cơ được khởi động trở lại là một lần ông góp thêm sức mạnh cho đồng đội và cho chiến trường.
Nguyễn Văn Tấn sinh năm 1942, dân tộc Tày, quê xã Hà Vị, Bạch Thông, Bắc Kạn. Năm 1965, khi đang là kế toán hợp tác xã, người thanh niên đã có vợ và hai con nhỏ vẫn tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được đào tạo chuyên môn về cơ điện và sửa chữa xe tăng, xe kéo pháo, rồi được điều về Cục Quản lý xe, Tổng cục Hậu cần. Từ năm 1967 đến 1973, ông cùng đơn vị cơ động qua nhiều chiến trường, thực hiện nhiệm vụ sửa chữa xe tăng, xe xích và các phương tiện đặc chủng phục vụ trực tiếp cho chiến đấu.
Công việc của người thợ sửa xe trên chiến trường tưởng như đứng ở phía sau, nhưng thực tế lại luôn nằm giữa hiểm nguy. Có những lần đang sửa xe thì máy bay địch xuất hiện; ba lần bom nổ khiến ông bị đất đá vùi lấp, ngất đi, nhưng khi tỉnh lại ông tiếp tục công việc. Trung đội do ông chỉ huy đã sửa chữa khoảng 150 lượt xe tăng, xe xích; riêng ông trực tiếp sửa khoảng 60 lượt xe, góp phần đưa phương tiện trở lại chiến trường kịp thời.
Điều đáng quý ở Nguyễn Văn Tấn là ông không coi công việc sửa chữa đơn thuần là nhiệm vụ kỹ thuật. Với ông, mỗi chiếc xe sửa xong đồng nghĩa với việc đồng đội có thêm phương tiện để chiến đấu, có thêm cơ hội trở về. Có lần một đồng đội hy sinh trong lúc đơn vị đang sửa xe; vì thiếu quan tài, anh em phải ghép hòm đạn để lo hậu sự, sau đó một cụ già Vân Kiều đã tặng bộ đội một chiếc quan tài gỗ mà gia đình chuẩn bị cho người con đã hy sinh.
Những ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời. Từ năm 1967 đến 1973, ông nhiều năm đạt danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng và năm 1973 được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nguyễn Văn Tấn không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu trong mọi trận đánh, nhưng giữa tiếng bom đạn, ông đã chiến đấu bằng đôi tay của người thợ; mỗi động cơ được khởi động trở lại là một lần ông góp thêm sức mạnh cho đồng đội và cho chiến trường.


