NGUYỄN VĂN TĂNG – NGƯỜI CHỈ HUY BIỆT ĐỘNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN
Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Tăng (sinh năm 1932), quê xã Tăng Nhơn Phú, huyện Thủ Đức, thành phố Hồ Chí Minh, tham gia quân đội từ năm 15 tuổi và từng trải qua hai cuộc kháng chiến. Trở lại miền Nam năm 1963, ông trở thành một cán bộ chỉ huy của Biệt động Sài Gòn – Gia Định, trực tiếp tham gia và chỉ huy nhiều trận đánh táo bạo ngay tại khu vực trọng yếu của đối phương. Nổi bật là trận tập kích khu liên trường thiết giáp và sĩ quan ở Thủ Đức ngày 26/12/1965, trận đánh cư xá Victoria ngày 1/4/1966 và trận pháo kích lễ đài duyệt binh ngày 1/11/1966. Ngày 17/9/1967, Nguyễn Văn Tăng được tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Có những người lính chiến đấu giữa núi rừng.
Có những người chiến đấu trên những cánh đồng, những con đường, những chiến hào.
Còn Nguyễn Văn Tăng lại bước vào một chiến trường đặc biệt:
giữa lòng Sài Gòn.
Ở đó không có chiến tuyến rõ ràng.
Phía trước có thể là một trạm kiểm soát.
Sau lưng có thể là cảnh sát.
Và chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả kế hoạch bị phát hiện.
Trong môi trường ấy, Nguyễn Văn Tăng trở thành một cán bộ chỉ huy biệt động gan dạ và táo bạo.
Từ cậu bé 15 tuổi đến người lính
Nguyễn Văn Tăng sinh năm 1932, quê xã Tăng Nhơn Phú, huyện Thủ Đức, thành phố Hồ Chí Minh.
Chiến tranh để lại cho gia đình ông những mất mát rất lớn.
Cha, chị gái và anh rể đều bị giết hại.
Năm 15 tuổi, Nguyễn Văn Tăng tình nguyện vào bộ đội.
Ban đầu, ông làm liên lạc, tình báo.
Sau đó, ông tham gia lực lượng biệt động hoạt động trong nội thành rồi chuyển sang bộ đội đặc công.
Trong kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Văn Tăng tham gia 46 trận, theo hồ sơ thành tích đã tiêu diệt 50 quân đối phương, bắt sống 18 người và thu 9 khẩu súng.
Sau năm 1954, ông tập kết ra miền Bắc.
Ở đó, Nguyễn Văn Tăng trải qua nhiều nhiệm vụ khác nhau, từ nuôi quân, tiếp phẩm, quản lý đến lao động sản xuất.
Nhưng chiến trường miền Nam vẫn đang chờ ông.
Tháng 9/1963, Nguyễn Văn Tăng trở lại miền Nam chiến đấu.
Trận đánh ở Thủ Đức
Ngày 26/12/1965, Nguyễn Văn Tăng làm chỉ huy phó trận tập kích khu vực liên trường thiết giáp và sĩ quan của chính quyền Sài Gòn tại Thủ Đức.
Trận đánh diễn biến phức tạp.
Khi đội hình gặp khó khăn, ông trực tiếp dẫn một bộ phận tiến sâu vào mục tiêu.
Đối phương chống trả quyết liệt.
Nguyễn Văn Tăng cùng lực lượng của mình sử dụng tiểu liên, lựu đạn đánh vào những vị trí đang ngăn cản đội hình tiến công.
Phát hiện xe cơ giới đối phương, ông lập tức yêu cầu sử dụng B.40.
Bản thân Nguyễn Văn Tăng cũng trực tiếp dùng thủ pháo đánh một xe M.118.
Nhưng nhiệm vụ của một người chỉ huy không kết thúc khi tiếng súng ngừng lại.
Khi có lệnh rút quân, trước mắt họ còn một trở ngại lớn:
dòng sông.
Nguyễn Văn Tăng tổ chức lực lượng vượt sông, đồng thời tìm cách đưa thương binh trở về căn cứ an toàn.
Theo tư liệu, trận đánh đã gây thiệt hại lớn cho lực lượng đối phương và phá hủy nhiều xe thiết giáp.
Nhưng một mục tiêu khó hơn đang được chuẩn bị.
Lần này, họ sẽ tiến vào Sài Gòn.
Mục tiêu Victoria
Nguyễn Văn Tăng được giao nghiên cứu và trực tiếp chỉ huy trận đánh vào cư xá Victoria.
Muốn đánh một mục tiêu nằm sâu trong đô thị, mọi chi tiết đều phải được chuẩn bị kỹ.
Đường vào.
Đường rút.
Thời điểm hành động.
Cách vượt qua lực lượng bảo vệ.
Và phương án xử lý nếu bị chặn trên đường trở về.
Nguyễn Văn Tăng cùng đồng đội chuẩn bị kế hoạch rất công phu.
Ngày 1/4/1966, lực lượng tiến đến mục tiêu.
Ngay khi hành động bắt đầu, hai lính gác bị đánh bất ngờ.
Chiếc xe chở thuốc nổ lập tức lao qua cổng vào sân.
Nhưng một chiếc xe jeep chở lính Mỹ xuất hiện, chặn đường.
Nguyễn Văn Tăng trực tiếp sử dụng tiểu liên đánh lực lượng trên xe, yểm hộ cho đồng đội rút khỏi khu vực.
Khối thuốc nổ phát nổ.
Theo hồ sơ thành tích được tuyên dương, vụ tiến công đánh sập 5 tầng của cư xá Victoria và gây thương vong lớn cho lực lượng Mỹ tại đây.
Nhưng với Nguyễn Văn Tăng, trận đánh vẫn chưa kết thúc.
Cuộc rút lui qua những ngã tư Sài Gòn
Sau khi rời mục tiêu, lực lượng biệt động phải nhanh chóng thoát khỏi nội thành.
Cảnh sát được huy động chặn các tuyến đường.
Tại những ngã tư trên đường rút, Nguyễn Văn Tăng và đồng đội liên tiếp gặp lực lượng ngăn chặn.
Ông bị thương ở tay.
Nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy.
Lựu đạn.
Súng ngắn.
Những cuộc đụng độ diễn ra rất nhanh giữa phố xá.
Cuối cùng, Nguyễn Văn Tăng cùng lực lượng của mình vượt qua được vòng vây và trở về hậu cứ.
Đó là một trong những trận đánh thể hiện rõ đặc trưng của lực lượng biệt động: bí mật tiếp cận, bất ngờ tiến công rồi nhanh chóng rút khỏi mục tiêu ngay giữa khu vực đối phương kiểm soát chặt chẽ.
Những viên đạn hướng về lễ đài
Một nhiệm vụ khác đến vào cuối năm 1966.
Ngày 1/11/1966, chính quyền Sài Gòn tổ chức duyệt binh.
Nguyễn Văn Tăng được giao nghiên cứu phương án pháo kích khu vực lễ đài.
Ông trực tiếp khảo sát:
đường vào,
đường rút,
vị trí đặt pháo,
và thời điểm khai hỏa.
Lực lượng bí mật đưa vũ khí vào trận địa.
Phía trên, máy bay trực thăng nhiều lần quần đảo, rà xét khu vực.
Chỉ cần vị trí bị phát hiện, kế hoạch có thể thất bại.
Nguyễn Văn Tăng động viên đồng đội giữ bình tĩnh, tiếp tục ngụy trang và chờ đợi.
Đến đúng thời cơ, ông ra lệnh:
Nổ súng.
Hỏa lực bắn trúng khu vực mục tiêu, gây hoảng loạn cho đối phương.
Người chiến sĩ giữa thành phố
Nguyễn Văn Tăng không chỉ xuất hiện trong những trận đánh lớn.
Ông còn nhiều lần cải trang đi lại và hoạt động giữa Sài Gòn.
Có lần, cảnh sát phát hiện và bám theo.
Khi bị áp sát định bắt giữ, Nguyễn Văn Tăng chống trả ngay trên đường phố rồi tìm cách thoát khỏi vòng vây.
Kinh nghiệm ấy sau này được ông truyền lại cho những người khác.
Ông tích cực huấn luyện, xây dựng các đội vũ trang hoạt động trong khu vực đối phương kiểm soát và tham gia chỉ đạo nhiều trận đánh.
Khi được tuyên dương Anh hùng, Nguyễn Văn Tăng là tiểu đoàn phó Biệt động Sài Gòn – Gia Định.
Ông đã được tặng 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì, 2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba cùng 11 bằng khen và giấy khen.
Ngày 17 tháng 9 năm 1967, Nguyễn Văn Tăng được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Cuộc đời chiến đấu của Nguyễn Văn Tăng gắn với một chiến trường mà sự gan dạ luôn phải đi cùng sự bình tĩnh, bí mật và chính xác.
Từ người liên lạc ở tuổi 15, ông đã trở thành một người chỉ huy biệt động.
Và giữa những con đường đông đúc của Sài Gòn, ông cùng đồng đội đã tạo nên những trận đánh mà ở đó, chiến trường nằm ngay giữa lòng đô thị.


