Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Văn Thạc

Họ và tên: Nguyễn Văn Thạc. Năm sinh: 1952 - Năm hy sinh: 30/7/1972. Quê quán: Làng Bưởi, Hà Nội. Học vấn: Sinh viên xuất sắc Khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội (Giải Nhất Học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc lớp 10). Di sản: Tác giả cuốn nhật ký chiến trường "Mãi mãi tuổi 20".

Cần Thơ24/02/2026Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc.

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Nguyễn Văn Thạc.

Năm sinh: 1952 - Năm hy sinh: 30/7/1972.

Quê quán: Làng Bưởi, Hà Nội.

Học vấn: Sinh viên xuất sắc Khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội (Giải Nhất Học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc lớp 10).

Di sản: Tác giả cuốn nhật ký chiến trường "Mãi mãi tuổi 20".

II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

NGƯỜI LÍNH TIÊN TRI VỀ NGÀY CHIẾN THẮNG

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị được mệnh danh là "cối xay thịt", nơi hứng chịu lượng bom đạn tương đương 7 quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima trong vòng 81 ngày đêm. Nguyễn Văn Thạc, chàng sinh viên Hà Nội hào hoa, đã xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ và có mặt tại chảo lửa ấy.

Trong những ngày tháng khốc liệt nhất, giữa những đợt pháo kích rung chuyển mặt đất, Nguyễn Văn Thạc vẫn tranh thủ từng phút yên tĩnh hiếm hoi để viết nhật ký. Những trang viết của anh không có mùi thuốc súng, mà đầy ắp tình yêu cuộc sống, nỗi nhớ về người bạn gái tên Như Anh và những suy tư triết lý về đất nước.

Ngày 30/7/1972, tại chốt Kiến Thiết (gần Thành cổ), đơn vị của Thạc hứng chịu đợt tấn công dữ dội. Anh đã chiến đấu dũng cảm, đánh bật nhiều đợt phản kích của địch. Khi bị pháo kích trúng hầm, Thạc bị thương rất nặng. Dù đau đớn, anh vẫn bình tĩnh động viên đồng đội.

Điều kỳ lạ và xúc động nhất là "lời tiên tri" của anh trong cuốn nhật ký viết trước đó. Anh viết: "Nếu như tôi không trở lại – Ai sẽ thay tôi viết tiếp những dòng sau này? Tôi chỉ ao ước một ngày mai, những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui sướng và đông đúc...". Đặc biệt, anh đã hẹn với người yêu sẽ gặp nhau vào ngày 30/4/1975. Anh viết: "Đêm 30/4/1975, anh sẽ về với em".

Anh đã không thể giữ lời hứa bằng xương bằng thịt. Anh ngã xuống bên dòng sông Thạch Hãn khi tuổi đời vừa tròn 20. Nhưng linh hồn anh dường như đã biết trước ngày toàn thắng. Đúng ngày 30/4/1975, đất nước thống nhất, lời hẹn ước của anh đã trở thành hiện thực, dù anh đã hóa thành đất đai Quảng Trị. Anh mãi mãi dừng lại ở tuổi 20, cái tuổi đẹp nhất của đời người, để hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.

Đọc "Mãi mãi tuổi 20", tôi không cầm được nước mắt trước tâm hồn trong sáng và thánh thiện của anh Thạc. Anh đại diện cho một thế hệ thanh niên trí thức: Ra đi không tiếc đời xanh, nhưng vẫn mang trong tim một bầu trời mơ mộng.

Anh Thạc cũng từng là một học sinh giỏi, một người yêu văn chương như chúng ta. Câu chuyện của anh giúp tôi truyền lửa cho học sinh: Học giỏi không chỉ để thành đạt cho bản thân, mà còn để cống hiến trí tuệ và tâm hồn cho đất nước. Sự hy sinh của anh nhắc nhở chúng ta rằng, mỗi tấc đất dưới chân Thành cổ đều thấm đẫm máu của những người anh hùng trẻ tuổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn