Nguyễn Văn Thắng -NĐC
Thời đó, việc báo hiệu an toàn rất quan trọng. Chúng tôi thống nhất một cách đơn giản: đặt chiếc nón ở ven đường.
Nếu nón úp xuống là an toàn.
Còn nếu nón lật ngửa, nghĩa là có nguy hiểm, không được đi tiếp.
Một buổi trưa, tôi nhận nhiệm vụ chuyển tin gấp.
Tôi đi theo con đường đất quen thuộc, nơi đã hẹn trước với cán bộ.
Khi đến gần điểm hẹn, tôi chợt thấy có lính Pháp đang ẩn nấp gần đó.
Tôi hiểu ngay: đi thêm một bước là nguy hiểm.
Không chần chừ, tôi tháo chiếc nón trên đầu, đặt xuống ven đường và lật ngửa nó lên.
Xong xuôi, tôi giả vờ ngồi nghỉ, rồi lặng lẽ rời đi.
Một lúc sau, từ xa tôi thấy cán bộ đang tiến lại.
Anh đi chậm lại khi nhìn thấy chiếc nón.
Chỉ trong một thoáng, anh hiểu ra tín hiệu.
Anh quay đầu, rẽ sang con đường khác và biến mất.
Ngay sau đó, lính Pháp từ chỗ ẩn nấp lao ra, nhưng không thấy ai khả nghi.
Chúng chỉ nhìn chiếc nón rồi bỏ đi.
Khi mọi chuyện qua đi, tôi quay lại lấy chiếc nón.
Nhìn nó, tôi thấy lòng mình nhẹ đi.
Tối hôm đó, cán bộ tìm gặp tôi và nói:
‘Chiếc nón của chị hôm nay… đã cứu được cả một mạng người.’
Tôi chỉ mỉm cười.
Chiếc nón ấy, ngày nào tôi cũng đội ra đồng, ra chợ.
Nó bình thường như bao chiếc nón khác.
Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần lật ngược lại một chút, nó đã trở thành một tín hiệu sống còn.
Đến bây giờ, mỗi khi cầm chiếc nón trên tay, tôi vẫn nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một vật nhỏ bé… lại mang theo cả sự sống và niềm tin.”



