Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Thương (1)

Họ và tên: Nguyễn Văn Thương. Năm sinh: 1938 Năm mất: 2018. Quê quán: Lộc Hưng, Trảng Bàng, Tây Ninh. Sự kiện: Bị CIA cưa chân 6 lần trong 100 ngày. Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Cần Thơ24/02/2026Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thiếu tá Tình báo Nguyễn Văn Thương.

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Nguyễn Văn Thương.

Năm sinh: 1938

Năm mất: 2018.

Quê quán: Lộc Hưng, Trảng Bàng, Tây Ninh.

Sự kiện: Bị CIA cưa chân 6 lần trong 100 ngày.

Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

100 NGÀY ĐỊA NGỤC VÀ ĐÔI CHÂN BỊ CƯA 6 LẦN

Trong lịch sử tình báo thế giới, hiếm có câu chuyện nào rùng rợn và bi tráng như cuộc đời của Thiếu tá Nguyễn Văn Thương. Ông là một giao liên tình báo xuất sắc, chuyên vận chuyển tài liệu mật từ Sài Gòn ra chiến khu.

Ngày 10/2/1969, trong lần chuyển tài liệu quan trọng cho Mậu Thân đợt 2, ông bị máy bay Mỹ phát hiện và bắt giữ tại Tây Ninh. Biết ông là một mắc xích quan trọng trong mạng lưới tình báo (lúc này ông mang bí danh Ba Thương), CIA đã trực tiếp vào cuộc tra khảo.

Suốt 3 tháng trời, chúng dùng đủ mọi cách: từ dụ dỗ bằng tiền tỉ, gái đẹp, biệt thự ở Mỹ đến những đòn tra tấn tàn khốc. Nhưng Ba Thương vẫn im lặng như tượng đá. Điên cuồng, CIA đã quyết định dùng một phương pháp tra tấn chưa từng có trong lịch sử loài người để hủy diệt ý chí của ông: Cưa chân từng đoạn.

Chúng không cưa một lần cho xong, mà cưa nhát gừng. Lần thứ nhất, chúng cưa bàn chân trái. Ông ngất đi vì đau đớn, tỉnh dậy lại thấy mình nằm trong xà lim với cái chân băng bó đầy máu. Chúng hỏi: "Có khai không?". Ông lắc đầu.

Vài ngày sau, vết thương chưa lành, chúng lôi ông ra cưa tiếp đoạn chân phải. Cứ thế, trong vòng 100 ngày, chúng đã thực hiện tổng cộng 6 lần cưa, mỗi lần cưa một đoạn ngắn từ bàn chân lên đến tận háng.

Tiếng cưa xương rợn người ken két vang lên trong phòng tra tấn, hòa lẫn với tiếng cười man dại của những tên đồ tể. Có những lúc ông muốn cắn lưỡi tự tử để giải thoát, nhưng nghĩ đến đồng đội và tổ chức, ông lại nghiến răng chịu đựng. Trong cơn đau xé nát tâm can, ông trừng mắt nhìn kẻ thù: "Tao chỉ có một cái đầu, chúng mày cưa nốt đi, chứ chân thì tao không cần!".

Sau 6 lần cưa, Nguyễn Văn Thương vĩnh viễn mất đi đôi chân, trở thành người tàn phế, nhưng bí mật của tổ chức vẫn được bảo toàn tuyệt đối. Kẻ thù buộc phải thừa nhận thất bại trước "sinh vật bằng thép" này và đày ông ra Côn Đảo. Ông đã sống sót kỳ diệu và trở về trong ngày chiến thắng, di chuyển bằng đôi tay trên chiếc ghế gỗ, nhưng với tư thế của một người khổng lồ.

Câu chuyện về bác Nguyễn Văn Thương là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy: Ý chí con người Việt Nam cứng hơn cả thép gang. Không có nỗi đau thể xác nào có thể khuất phục được một trái tim yêu nước.

Mỗi khi kể chuyện này, tôi không khỏi rùng mình và xúc động. Bác Thương đã để lại đôi chân mình nơi ngục tù đế quốc để đổi lấy sự an toàn cho mạng lưới tình báo, góp phần vào đại thắng mùa Xuân. Tấm gương của bác là bài học vĩ đại về sự hy sinh mà thế hệ trẻ chúng ta phải cúi đầu kính cẩn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn