Nguyễn Văn Trỗi: Khí phách hiên ngang dưới chân cột pháp trường
Lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã ghi dấu biết bao tấm gương hy sinh, nhưng cái tên Nguyễn Văn Trỗi vẫn luôn rực cháy như một biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam. Anh không chỉ là một chiến sĩ biệt động, mà còn là một tượng đài về lòng yêu nước và ý chí quật cường trước họng súng quân thù.
Nguyễn Văn Trỗi: Khí phách hiên ngang dưới chân cột pháp trường
Lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã ghi dấu biết bao tấm gương hy sinh, nhưng cái tên Nguyễn Văn Trỗi vẫn luôn rực cháy như một biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam. Anh không chỉ là một chiến sĩ biệt động, mà còn là một tượng đài về lòng yêu nước và ý chí quật cường trước họng súng quân thù.
Sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, chàng thanh niên Nguyễn Văn Trỗi sớm mang trong mình dòng máu căm thù giặc sâu sắc. Vào giữa những năm 60, khi Sài Gòn đang ngột ngạt dưới ách thống trị của chính quyền bù nhìn và đế quốc, anh đã bí mật gia nhập đơn vị biệt động, quyết tâm dùng chính sức mình để xoay chuyển cục diện.
Chiến công lẫy lừng nhất và cũng là định mệnh của đời anh chính là kế hoạch đặt mìn tại cầu Công Lý vào tháng 5/1964. Mục tiêu là tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu. Dù nhiệm vụ chưa hoàn thành và anh bị bắt giữ, nhưng cuộc chiến thực sự của anh chỉ mới bắt đầu phía sau cánh cửa nhà tù.
Suốt nhiều tháng bị tra tấn dã man bằng những cực hình tàn khốc nhất, kẻ thù vẫn không thể khuất phục được ý chí của người công nhân điện nhỏ bé ấy. Hình ảnh đẹp đẽ và hào hùng nhất về anh chính là 9 phút cuối cùng tại pháp trường vườn hoa khám Chí Hòa sáng ngày 15/10/1964. Trước nòng súng của đội hành quyết, anh Trỗi đã từ chối bịt mắt, muốn nhìn thẳng vào kẻ thù và mảnh đất quê hương lần cuối. Tiếng hô vang: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!" đã trở thành một bản hùng ca vang vọng khắp thế giới, đánh động vào lương tri của nhân loại về cuộc chiến chính nghĩa của dân tộc Việt Nam.
Anh ngã xuống ở tuổi 24, cái tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng tinh thần của anh thì còn mãi. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, và cuộc đời anh đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho những vần thơ của Tố Hữu, cho những bài hát ca ngợi về một "dáng đứng Việt Nam" tạc vào thế kỷ.


