Nguyễn Văn Trỗi – Ngọn lửa tuổi trẻ hóa thành bất tử
Đoàn viên thực hiện: Trần Kim Hoàng
Nguyễn Văn Trỗi – Ngọn lửa tuổi trẻ hóa thành bất tử
“Có những con người chỉ sống một quãng đời ngắn ngủi nhưng tên tuổi của họ lại sống mãi cùng dân tộc.” Mỗi lần đọc lại những trang sử về Nguyễn Văn Trỗi, tôi luôn hình dung hình ảnh một người thanh niên với dáng người bình dị, đôi mắt cương nghị và trái tim luôn hướng về Tổ quốc. Câu chuyện của anh không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của lòng yêu nước, của lý tưởng sống và của tinh thần dám hy sinh vì điều lớn lao hơn bản thân mình.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Quảng Nam trong một gia đình lao động nghèo. Tuổi thơ của anh gắn với những tháng ngày đất nước chìm trong khói lửa. Những câu chuyện về quê hương bị tàn phá, về những người dân vô tội chịu cảnh ly tán đã gieo vào lòng cậu bé Trỗi một khát vọng rất giản dị: đất nước phải được hòa bình. Khi trưởng thành, anh vào Sài Gòn học nghề điện. Công việc hằng ngày là leo cột điện, kéo dây, sửa chữa hệ thống điện cho người dân. Cuộc sống tưởng như bình lặng ấy lại trở thành vỏ bọc để anh từng bước tham gia hoạt động cách mạng.
Ở Sài Gòn những năm đầu thập niên 1960, phong trào đấu tranh diễn ra vô cùng quyết liệt. Nguyễn Văn Trỗi gia nhập lực lượng biệt động với mong muốn góp một phần sức trẻ vào công cuộc giải phóng miền Nam. Anh hiểu rõ mỗi nhiệm vụ đều có thể phải đánh đổi bằng tính mạng, nhưng chưa bao giờ chùn bước. Với đồng đội, anh là người sống chân thành, giản dị, luôn nhận phần khó về mình và sẵn sàng giúp đỡ mọi người.
Năm 1964, tổ chức giao cho Nguyễn Văn Trỗi nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm ngăn đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara. Đây là nhiệm vụ có ý nghĩa chính trị rất lớn. Sau nhiều ngày bí mật khảo sát địa hình, chuẩn bị phương tiện và tính toán thời điểm hành động, anh bắt đầu thực hiện kế hoạch. Không may, trong lúc làm nhiệm vụ, anh bị phát hiện và bắt giữ. Từ giây phút ấy, Nguyễn Văn Trỗi biết rằng con đường phía trước sẽ đầy gian khổ nhưng anh vẫn giữ sự bình tĩnh đáng khâm phục.
Trong những ngày bị giam cầm, kẻ thù dùng nhiều hình thức tra khảo nhằm khai thác thông tin về tổ chức. Chúng hứa hẹn, dụ dỗ rồi chuyển sang đe dọa và tra tấn. Thế nhưng mọi thủ đoạn đều không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ. Anh hiểu rằng một lời khai có thể khiến đồng đội gặp nguy hiểm, vì thế anh chấp nhận đau đớn để giữ trọn lời thề với cách mạng. Sự kiên cường ấy khiến ngay cả đối phương cũng phải nể phục.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường. Trước thời khắc cuối cùng của cuộc đời, anh từ chối bị bịt mắt và hiên ngang hướng về phía lá cờ Tổ quốc trong trái tim mình. Những lời hô vang thể hiện niềm tin vào thắng lợi của dân tộc đã trở thành biểu tượng của khí phách Việt Nam. Loạt đạn của kẻ thù có thể cướp đi sự sống của một con người nhưng không thể dập tắt lý tưởng mà anh đã lựa chọn.
Sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng lan tỏa mạnh mẽ. Nhiều quốc gia lên tiếng phản đối việc xử bắn anh. Sau ngày đất nước thống nhất, tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên khắp Việt Nam. Mỗi địa danh mang tên Nguyễn Văn Trỗi đều nhắc nhở các thế hệ hôm nay về một thanh niên bình dị đã biến tuổi trẻ của mình thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước.
Là một giáo viên, mỗi lần kể cho học sinh nghe về Nguyễn Văn Trỗi, tôi luôn mong các em cảm nhận lịch sử bằng trái tim chứ không chỉ bằng những con số hay mốc thời gian. Điều làm nên giá trị của lịch sử chính là những con người bằng xương bằng thịt, những người đã biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc riêng. Hòa bình mà chúng ta đang có không tự nhiên mà đến; đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của các thế hệ đi trước.
Ngày nay, thanh niên không còn cầm súng ra chiến trường như cha anh năm xưa, nhưng vẫn có những mặt trận mới cần bản lĩnh và trách nhiệm. Đó là học tập, nghiên cứu, sáng tạo, chuyển đổi số, bảo vệ chủ quyền, gìn giữ văn hóa dân tộc và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong cộng đồng. Tiếp nối ngọn lửa của Nguyễn Văn Trỗi không nhất thiết phải làm những điều phi thường, mà bắt đầu từ việc sống trung thực, có trách nhiệm và không ngừng cống hiến.
Khép lại câu chuyện, tôi càng tin rằng thời hoa lửa đã lùi xa nhưng tinh thần của những người như Nguyễn Văn Trỗi chưa bao giờ tắt. Mỗi lần Quốc ca vang lên, mỗi lần lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên sân trường, tôi lại nhớ đến những người đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Đó là nguồn động lực để tôi tiếp tục yêu nghề, yêu học trò và góp phần nhỏ bé của mình trong hành trình bồi dưỡng những công dân có tri thức, có lòng nhân ái và có trách nhiệm với đất nước.



