Nguyễn Văn Trỗi – Người thợ điện trước giờ phút hy sinh
Có những con người bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ. Nguyễn Văn Trỗi là một người như thế.

Có những con người bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nguyễn Văn Trỗi là một người như thế.
Anh sinh năm 1940 tại Quảng Nam, trong một gia đình nông dân. Mẹ mất sớm, năm 15 tuổi anh đã phải rời quê vào Đà Nẵng kiếm sống. Sau đó anh vào Sài Gòn, làm nhiều công việc, trong đó có nghề thợ điện.
Cuộc sống của một người thợ điện trẻ tuổi có lẽ sẽ rất bình thường nếu chiến tranh không xuất hiện quá gần cuộc đời anh.
Nguyễn Văn Trỗi tham gia lực lượng biệt động nội thành Sài Gòn.
Năm 1964, anh nhận một nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm tấn công đoàn xe của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara khi đoàn xe đi qua.
Đêm ấy, Trỗi đến vị trí làm nhiệm vụ.
Nhưng kế hoạch không thành.
Anh bị phát hiện và bắt ngày 9/5/1964.
Những ngày sau đó là những ngày vô cùng khắc nghiệt.
Địch tìm mọi cách khai thác thông tin từ người thanh niên trẻ tuổi này. Họ tra hỏi, đe dọa, dụ dỗ.
Nhưng Nguyễn Văn Trỗi không khai báo.
Điều đáng nói là lúc bị bắt, anh mới vừa lập gia đình.
Anh vẫn còn cả một cuộc đời phía trước.
Có thể anh đã nghĩ đến người vợ trẻ.
Có thể anh đã nghĩ đến mẹ.
Có thể anh đã nghĩ đến những điều rất bình thường mà một người thanh niên mong muốn.
Nhưng anh không lựa chọn con đường đầu hàng.
Ngày 15/10/1964, Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn.
Câu chuyện về anh sau đó trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Điều khiến câu chuyện Nguyễn Văn Trỗi có sức lay động không phải vì anh là một con người không biết sợ.
Anh là một người trẻ bình thường, có gia đình, có tình cảm, có những ước mơ riêng.
Nhưng khi đứng trước lựa chọn giữa sự sống của bản thân và điều anh tin là trách nhiệm với đất nước, anh đã lựa chọn hy sinh.



