NGUYỄN VĂN TRỖI: TIẾNG HÁT TRÊN PHÁP TRƯỜNG VÀ NGỌN LỬA BẤT DIỆT
Tác phẩm khắc họa cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của anh thợ điện Nguyễn Văn Trỗi. Trọng tâm là sự kiện mưu sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara tại cầu Công Lý và 9 phút hiên ngang trước họng súng quân thù tại khám Chí Hòa, nơi anh đã biến pháp trường thành diễn đàn vạch trần tội ác xâm lược.
NGUYỄN VĂN TRỖI: TIẾNG HÁT TRÊN
PHÁP TRƯỜNG VÀ NGỌN LỬA BẤT DIỆT
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hóa thân thành huyền thoại, trở thành biểu tượng cho khí phách hiên ngang của tuổi trẻ Việt Nam. Nếu như Lý Tự Trọng mở đầu cho con đường cách mạng của thanh niên, thì Nguyễn Văn Trỗi chính là người đã thắp sáng con đường ấy bằng một tinh thần quả cảm vô song giữa lòng đô thị Sài Gòn những năm 60 của thế kỷ XX.
1. Người thợ điện yêu nước và trái tim rực cháy
Nguyễn Văn Trỗi sinh ra tại vùng đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng. Lớn lên trong cảnh đất nước chia cắt, anh vào Sài Gòn làm thợ điện tại Nhà máy điện Chợ Quán. Chính cuộc sống lam lũ của giai cấp công nhân dưới ách đô thị thực dân mới đã hun đúc trong anh ý chí chiến đấu.
Anh gia nhập biệt động thành, thuộc đơn vị quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Đối với anh, "thời hoa lửa" không phải là điều gì xa xôi, mà là những đêm không ngủ chuẩn bị kế hoạch, là sự tận hiến của một người trẻ dám đặt lợi ích dân tộc lên trên hạnh phúc cá nhân.
2. Sự kiện cầu Công Lý: Cuộc cân não lịch sử
Tháng 5/1964, nhận nhiệm vụ tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu, Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội đã bí mật đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi).
Dù kế hoạch không thành và anh bị bắt, nhưng tinh thần của Nguyễn Văn Trỗi đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Suốt 4 tháng ròng rã trong lao tù, chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man "chết đi sống lại", anh không hề khuất phục, không một lời khai báo, luôn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.
3. Chín phút làm nên lịch sử
Ngày 15/10/1964, thực dân Mỹ và chính quyền tay sai đưa anh ra pháp trường tại vườn hoa khám Chí Hòa. Đây là khoảnh khắc mà cái chết đã trở nên bất lực trước ý chí của một con người.
Kẻ thù định bịt mắt anh, nhưng anh dõng dạc đòi biệt băng đen với lời tuyên bố: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất thân yêu này!". Trước họng súng của quân thù, anh không hề nao núng mà còn tranh thủ từng giây phút cuối cùng để vạch trần tội ác của đế quốc Mỹ.
Ba lần anh hô vang giữa pháp trường, mỗi tiếng hô là một luồng điện mạnh mẽ truyền vào trái tim hàng triệu thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ:
· "Đả đảo đế quốc Mỹ!"
· "Đả đảo Nguyễn Khánh!"
· "Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!"
Chín phút cuối cùng của người anh hùng thợ điện đã trở thành một bài ca bất tử, một "câu chuyện thời hoa lửa" bi tráng nhất, làm chấn động dư luận thế giới và tiếp thêm sức mạnh cho phong trào phản chiến toàn cầu.
4. Giá trị tinh thần trong đề án "Câu chuyện thời hoa lửa"
Đưa hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi vào đề án của Đoàn Thanh niên không chỉ là kể lại một câu chuyện lịch sử, mà là khơi dậy "Lửa" trong lòng mỗi bạn trẻ:
· Lý tưởng sống: Anh Trỗi đã hy sinh khi mới 24 tuổi, với bao ước mơ và hạnh phúc lứa đôi còn dở dang (anh mới cưới chị Phan Thị Quyên được vài chục ngày). Đó là bài học về việc biết hy sinh cái riêng vì cái chung đại nghĩa.
· Tinh thần thép: Giữa thời đại công nghệ hiện nay, tinh thần "thép" của anh Trỗi chính là sự kiên định với mục tiêu, không lùi bước trước khó khăn, thử thách.
· Sự lan tỏa: Câu chuyện của anh đã được nhà thơ Tố Hữu bất tử hóa trong bài thơ "Hãy nhớ lấy lời tôi", và được nhân dân thế giới (đặc biệt là Venezuela) ngưỡng mộ qua sự kiện bắt cóc con tin để đòi tự do cho anh.


