Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Việt Hồng (4)

Nguyễn Việt Hồng (1951-1969) sinh ra giữa lòng cách mạng, nơi căm thù giặc đã thấm vào máu thịt khi chứng kiến cảnh Mỹ - Ngụy tàn sát đồng bào. Năm 17 tuổi, chị rời ghế mái trường để cầm súng chiến đấu, và đến năm 1968, chị trở thành chiến sĩ biệt động hoạt động ngay trong lòng nội ô Cần Thơ – nơi kẻ thù canh phòng cẩn mật nhất. Tuy tuổi còn nhỏ, thiếu kinh nghiệm công tác nhưng Nguyễn Việt Hồng luôn tỏ rõ ý chí và bản lĩnh của người chiến sĩ biệt động thành phố. Hoạt động trong lòng địch, rất n

Cần Thơ06/03/2026Trần Ngọc Lê Huy - Chi hội sinh viên Ninh Kiều (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

– NGUYỄN VIỆT HỒNG, ĐÓA HOA BÌNH DỊ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Quay lại quãng thời gian thanh xuân của độ tuổi thiếu niên, khi ấy tôi là một học sinh trung học dưới mái trường THPT Nguyễn Việt Hồng – một trong những ngôi trường hàng đầu của thành phố Cần Thơ với những thế hệ thầy cô tận tụy và những lứa thế hệ học sinh ưu tú. Lần đầu bước chân vào trường, tôi đã lặng người trước tấm bảng tiểu sử của chị được trang trọng treo trên tường.

Nguyễn Việt Hồng (1951-1969) sinh ra giữa lòng cách mạng, nơi căm thù giặc đã thấm vào máu thịt khi chứng kiến cảnh Mỹ - Ngụy tàn sát đồng bào. Năm 17 tuổi, chị rời ghế mái trường để cầm súng chiến đấu, và đến năm 1968, chị trở thành chiến sĩ biệt động hoạt động ngay trong lòng nội ô Cần Thơ – nơi kẻ thù canh phòng cẩn mật nhất. Tuy tuổi còn nhỏ, thiếu kinh nghiệm công tác nhưng Nguyễn Việt Hồng luôn tỏ rõ ý chí và bản lĩnh của người chiến sĩ biệt động thành phố. Hoạt động trong lòng địch, rất nhiều nguy hiểm nhưng chị vẫn lạc quan tin tưởng vào thắng lợi của cách mạng. Từ lòng tin ấy, Nguyễn Việt Hồng luôn nêu cao phẩm chất người Đoàn viên thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, bình tĩnh, mưu trí vượt qua tất cả khó khăn, nguy hiểm, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ.

Đầu năm 1969, nhiệm vụ đặt mìn tại cư xá Mỹ trên đường Quang Trung đã trở thành một khúc ca bi tráng. Khi mìn không nổ theo dự kiến, vì lo sợ kế hoạch không thành và an toàn của người dân, chị dũng cảm quay lại để sửa chữa. Bất ngờ mìn nổ, chị bị thương rất nặng ở đôi chân. Trong bệnh viện, dù kẻ thù dùng mọi cực hình tra tấn hay dụ dỗ, chị vẫn giữ vững khí tiết. Khoảnh khắc chị dùng chút sức khí cuối cùng, ôm ghì lấy tên cố vấn Mỹ và cắn vào cổ hắn ngay trên giường bệnh đã khiến quân thù phải khiếp sợ trước bản lĩnh của một người cộng sản. Chị đã anh dũng hy sinh ngày 17/3/1969, với danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Giải phóng” và được truy tặng “Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất”, là một tấm gương sáng ngời cho thế hệ mai sau.

Mỗi ngày bước qua cổng trường, nhìn lên bảng dòng chữ tên trường đỏ thắm, tôi hiểu rằng hòa bình mình đang có được đánh đổi bằng chính thanh xuân của chị. Chị ngã xuống ở tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà lẽ ra chị cũng được xách cặp sách đến trường như chúng tôi bây giờ. Sự hy sinh ấy không chỉ là một sự kiện trong sử sách lịch sử địa phương, mà là bài học cô động và chân thật về lòng yêu nước và ý chí tự lực, tự cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam.

Là một cựu học sinh của ngôi trường mang tên Nguyễn Việt Hồng, tôi nhận thấy mình mang trên vai một trách nhiệm cao cả. Chúng tôi – những người trẻ của thời bình – không cần phải cầm súng ra chiến trường, nhưng phải biết "cầm bút" để xây dựng đất nước. Ngọn lửa của chị sẽ không bao giờ tắt nếu chúng tôi biết sống có lý tưởng, biết nỗ lực học tập để cống hiến tri thức và biết sống tử tế với cộng đồng.

Xin được cúi đầu tri ân chị – người con gái kiên trung đã dùng máu xương để viết nên bài ca "Thời hoa lửa", để ngôi trường của chúng tôi mãi mãi là nơi ươm mầm cho những khát vọng xanh, xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại ấy. Chị vẫn luôn ở đó, trong từng trang giáo án, từng tiếng trống trường và trong trái tim của mỗi lứa thế hệ học sinh của chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn