Nguyễn Viết Xuân – Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân Dân
Năm sinh: 1934 Ngày mất: 18/11/1964 Quê quán: Tỉnh Phú Thọ Chức vụ: Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 325, Quân khu 4 Khen thưởng/Giải thưởng: Được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (1/1967). Câu chuyện hoa lửa của ông: Nguyễn Viết Xuân là một trong những tấm gương tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Ngày 18/11/1964, tại khu vực Chalo, miền Tây tỉnh Quảng Bình (nay thuộc tỉnh Quảng Trị), khi đế quốc Mỹ huy động nhiều tốp máy bay đánh phá ác liệt trận địa pháo cao xạ của ta, đồng chí Nguyễn Viết Xuân với cương vị Chính trị viên Đại đội vẫn trực tiếp bám sát trận địa để chỉ huy chiến đấu. Trong lúc giao tranh quyết liệt, dù bị thương nặng bởi bom đạn của địch, đồng chí vẫn dũng cảm lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội đang bị tập trung hỏa lực, dõng dạc hô vang: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”. Tiếng hô ấy đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu, cổ vũ tinh thần toàn đơn vị kiên cường bám trận địa, tiêu diệt máy bay địch. Sau đó, dù vết thương ngày càng trầm trọng, đồng chí vẫn tiếp tục động viên đồng đội và anh dũng hy sinh, để lại một trang “hoa lửa” rực sáng trong lịch sử dân tộc.
Năm sinh: 1934
Ngày mất: 18/11/1964
Quê quán: Tỉnh Phú Thọ
Chức vụ:
Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 325, Quân khu 4
Khen thưởng/Giải thưởng:
Được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (1/1967).
Câu chuyện hoa lửa của ông:
Nguyễn Viết Xuân là một trong những tấm gương tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Ngày 18/11/1964, tại khu vực Chalo, miền Tây tỉnh Quảng Bình (nay thuộc tỉnh Quảng Trị), khi đế quốc Mỹ huy động nhiều tốp máy bay đánh phá ác liệt trận địa pháo cao xạ của ta, đồng chí Nguyễn Viết Xuân với cương vị Chính trị viên Đại đội vẫn trực tiếp bám sát trận địa để chỉ huy chiến đấu. Trong lúc giao tranh quyết liệt, dù bị thương nặng bởi bom đạn của địch, đồng chí vẫn dũng cảm lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội đang bị tập trung hỏa lực, dõng dạc hô vang: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”. Tiếng hô ấy đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu, cổ vũ tinh thần toàn đơn vị kiên cường bám trận địa, tiêu diệt máy bay địch. Sau đó, dù vết thương ngày càng trầm trọng, đồng chí vẫn tiếp tục động viên đồng đội và anh dũng hy sinh, để lại một trang “hoa lửa” rực sáng trong lịch sử dân tộc.


