Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN CƯỜNG VỚI CÂU NÓI BẤT HỦ: “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!"

Trong lịch sử đấu tranh giữ nước của dân tộc Việt Nam, có biết bao tấm gương anh hùng đã ngã xuống để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Một trong những người con ưu tú ấy là Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ pháo binh kiên cường với câu nói bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” đã đi vào lịch sử như một huyền thoại về tinh thần dũng cảm, kiên quyết chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Câu nói ấy đã cổ vũ tinh thần cho biết bao chiến sĩ ngoài chiến trường, sau này trở thành khẩu lệnh trong

Thái Nguyên07/04/2026Dương Thị Hoài (Trường THCS Thanh Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN CƯỜNG VỚI CÂU NÓI BẤT HỦ: “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!"

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, là người làng Ngũ Kiên, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, năm lên 7 tuổi, anh đã phải đi giúp việc trong suốt 10 năm. Khi vừa tròn 18 tuổi, anh rời vùng tạm chiếm ra vùng tự do, rồi xin đi bộ đội. Nhập ngũ tháng 11 năm 1952, trải qua quá trình rèn luyện trong quân ngũ, lúc đầu anh làm chiến sĩ trinh sát, rồi tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ, sau đó làm chính trị viên đại đội. Ở bất kỳ cương vị nào, anh cũng luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, quyết tâm đánh giặc, ý chí chiến đấu kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, anh đã cùng đồng đội dũng cảm chiến đấu, không ngại hy sinh, gian khổ, góp phần vào thắng lợi chung của chiến dịch. Năm 1964, đế quốc Mỹ mở cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc. Nguyễn Viết Xuân, với vai trò là Bí thư chi bộ, Chính trị viên đại đội pháo cao xạ, đã nêu tấm gương sáng ngời về tinh thần kiên quyết tiến công địch.

Câu chuyện về anh – biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng – được thể hiện rõ trong trận đánh ngày 18/11/1964. Trong trận chiến đấu này, Mỹ huy động nhiều tốp máy bay đánh phá ác liệt vùng Cha Lo thuộc miền Tây tỉnh Quảng Bình. Ngay từ đợt đầu, 3 chiếc máy bay F-100 bất ngờ lao vào trận địa của đại đội Nguyễn Viết Xuân. Loạt đạn đầu tiên của khẩu đội 3 đã đón đánh chiếc đi đầu. Bọn địch đổi hướng tấn công, tập trung oanh tạc vào khẩu đội 3, khiến cả trận địa nổ súng giòn giã. Một chiếc máy bay trong tốp đã bốc cháy dữ dội, nhưng chiếc khác đã phóng một loạt tên lửa về phía khẩu đội 3. Bất chấp nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân đã lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội 3, đĩnh đạc, hiên ngang và hô lớn: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”.

Giữa làn bom đạn của địch, tiếng hô dõng dạc của anh vang lên trên trận địa đã trở thành khẩu hiệu khích lệ tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị và lan tỏa trên khắp các chiến trường chống Mỹ. Trận chiến vừa tạm dứt, anh đi khắp các khẩu đội để nắm bắt tình hình, động viên chiến sĩ. Tuy nhiên, máy bay địch lại bất ngờ trút xuống trận địa những loạt bom dữ dội. Anh bị thương nặng, gãy nát đùi bên phải, nhưng vẫn bình tĩnh yêu cầu y tá xử lý vết thương và nói: “Tôi không việc gì”, đồng thời căn dặn: “Đừng để anh em biết mình bị thương”.

Nhận thấy trận chiến có thể còn kéo dài và ác liệt, dù sức lực đã cạn kiệt, Nguyễn Viết Xuân vẫn gượng dậy, yêu cầu đồng đội đỡ mình đứng dựa vào thành công sự, dồn hết sức lực hô lớn: “Phản lực Mỹ không có gì đáng sợ… Hãy nhằm thẳng quân thù mà bắn! Bị thương nặng không kêu la, bị thương nhẹ không rời vị trí!”.

Lời động viên dõng dạc ấy như át cả tiếng máy bay, tiếng đạn pháo, tiếp thêm sức mạnh cho đơn vị. Trận địa liên tiếp nổ súng chính xác, bắn rơi nhiều máy bay địch, bảo vệ vững chắc mục tiêu.

Đến 19 giờ cùng ngày, địch rút lui sau khi bị đánh trả quyết liệt. Đến 21 giờ, do vết thương quá nặng và mất nhiều máu, không có thuốc giảm đau, không có thuốc gây mê, y tá định tiêm thuốc bổ nhưng Nguyễn Viết Xuân kiên quyết từ chối: “Mình đã 33 tuổi rồi, đã có vợ, có con… các đồng chí còn trẻ, còn có thể cống hiến lâu dài cho Đảng, cho nhân dân… Hãy dùng thuốc này cho những đồng chí bị thương khác…”.

Sau trận chiến, biết mình không qua khỏi, anh đã bình tĩnh chỉ định người thay thế chỉ huy trận địa, phân công chăm sóc thương binh, bàn giao công việc cụ thể, dặn dò kỹ lưỡng về công tác của đơn vị. Đến 4 giờ sáng ngày 19/11/1964, Nguyễn Viết Xuân trút hơi thở cuối cùng. Ngày 1/1/1967, anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân là biểu tượng sáng ngời cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Ông đã hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ và cuộc đời mình cho Tổ quốc. Tấm gương của ông không chỉ là niềm tự hào của quê hương Vĩnh Phúc mà còn là nguồn cảm hứng cho các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” vẫn còn vang vọng, nhắc nhở mỗi chúng ta về tinh thần kiên cường, ý chí bất khuất và lòng yêu nước nồng nàn. Là đoàn viên, chúng tôi càng phải cố gắng rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của những anh hùng như Nguyễn Viết Xuân. Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là một tượng đài bất tử trong lòng dân tộc Việt Nam – người anh hùng đã viết nên trang sử hào hùng bằng chính máu và lòng dũng cảm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN CƯỜNG VỚI CÂU NÓI BẤT HỦ: “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!" | Câu chuyện thời hoa lửa