NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN VỚI LỜI HÔ BẤT TỬ TRÊN MÂM PHÁO
NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN VỚI LỜI HÔ BẤT TỬ TRÊN MÂM PHÁO

NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN VỚI LỜI HÔ BẤT TỬ TRÊN MÂM PHÁO
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những con người mà tên tuổi và lời nói của họ đã hòa vào sông núi, trở thành biểu tượng cho ý chí sắt đá của cả một dân tộc. Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân chính là một tấm gương kiên trung như thế. Câu khẩu hiệu bất hủ của anh: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" cho đến nay vẫn còn vang vọng, là ngọn lửa truyền tải tinh thần yêu nước cho thế hệ mai sau.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 trong một gia đình nông dân nghèo tỉnh Phú Thọ. Tuổi thơ lam lũ, phải đi ở từ năm 7 tuổi đã sớm hun đúc trong anh lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí tự lập kiên cường. Năm 1952, bước vào tuổi 19, anh hăng hái xung phong nhập ngũ. Bằng sự nỗ lực và lòng quả cảm, từ một chiến sĩ trinh sát, anh dần trưởng thành, được đứng vào hàng ngũ của Đảng và được đề bạt làm Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ (thuộc Sư đoàn 325).
Trận chiến đưa tên tuổi Nguyễn Viết Xuân vào sử sách diễn ra vào ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại vùng trời Cha Lo, tỉnh Quảng Bình. Hôm ấy, không quân Mỹ ồ ạt huy động nhiều tốp máy bay phản lực hiện đại lao vào đánh phá ác liệt hòng hủy diệt huyết mạch giao thông của ta. Trước sự bạo tàn của kẻ địch, Đại đội pháo cao xạ dưới sự chỉ huy của Nguyễn Viết Xuân đã kiên cường đánh trả.
Ngay trong những phút đầu, một loạt bom tàn khốc nổ gần trận địa khiến anh bị thương nặng vào đùi. Máu chảy nhiều, nhưng người Chính trị viên ấy dứt khoát từ chối lui về tuyến sau, tiếp tục bám trụ để giữ vững tinh thần chiến đấu cho đồng đội. Kẻ địch điên cuồng trút đạn, một mảnh bom tiếp theo đã làm chân phải của anh bị gãy nát. Nhìn vết thương hoại tử vô cùng đau đớn, Nguyễn Viết Xuân không một lời kêu ca. Để không làm ảnh hưởng đến thế trận và tâm lý của các pháo thủ, anh đã đưa ra một quyết định phi thường: yêu cầu đồng đội dùng dao cắt bỏ phần chân gãy dập để anh tiếp tục chỉ huy.
Giữa làn bão đạn gầm rú, khi máy bay địch lao xuống thấp để bổ nhào thả bom, Nguyễn Viết Xuân đã rướn người, đứng thẳng trên mâm pháo với một chân còn lại. Anh dõng dạc hô lớn, tiếng hô át cả tiếng bom rền:"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Lời hô như một mệnh lệnh thiêng liêng từ trái tim, một luồng điện mạnh mẽ truyền khắp trận địa. Toàn đại đội như được tiếp thêm sức mạnh phi thường, đồng loạt nổ súng trút bão lửa bắn rơi máy bay Mỹ. Trận đánh thắng lợi, nhưng người Chính trị viên kiên trung đã anh dũng hy sinh khi mới bước sang tuổi 31.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Lời hô của anh không chỉ là khẩu hiệu chiến đấu riêng của lực lượng Phòng không - Không quân lúc bấy giờ, mà đã trở thành biểu tượng cho khí phách anh hùng cách mạng của cả một thế hệ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Hơn sáu thập kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa nhưng tinh thần Nguyễn Viết Xuân vẫn sống mãi. Tên của anh được trân trọng đặt cho nhiều đường phố, trường học trên khắp mọi miền đất nước. Câu chuyện về người chính trị viên trên mâm pháo năm xưa mãi là bài học vô giá về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương đất nước vô bờ bến cho các thế hệ hôm nay và mai sau.


