Nguyễn Viết Xuân - người sĩ quan phòng không đã để lại một khẩu lệnh bất tử giữa bầu trời bom đạn
Nguyễn Viết Xuân - người sĩ quan phòng không đã để lại một khẩu lệnh bất tử giữa bầu trời bom đạn
TÊN CHỦ ĐỀ: NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
BÀI DỰ THI: NGỌN LỬA TRÊN TRẬN ĐỊA PHÒNG KHÔNG – CÂU CHUYỆN VỀ ĐỒNG CHÍ NGUYỄN VIẾT XUÂN
• Sinh viên: Nguyễn Ngọc Diệp
• Mã số sinh viên: DTF25103408
• Lớp/Khoa: Lớp Song Ngữ Trung Anh 3-Khoa Tiếng Trung Quốc
Trong những câu chuyện tôi từng được nghe về “thời hoa lửa”, có một câu chuyện khiến tôi day dứt mãi. Đó là câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân - người sĩ quan phòng không đã để lại một khẩu lệnh bất tử giữa bầu trời bom đạn: “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933, là sĩ quan thuộc lực lượng phòng không của Quân đội nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi chiến tranh leo thang ra miền Bắc, đặc biệt là từ năm 1964, không quân Mỹ liên tục đánh phá ác liệt các tỉnh tuyến lửa, trong đó có Quảng Bình - mảnh đất được ví như “yết hầu” của Tổ quốc. Mỗi tấc đất nơi đây đều oằn mình dưới bom đạn.
Trong một trận chiến đấu dữ dội với không quân Mỹ ở phía Tây tỉnh Quảng Bình năm 1964, đơn vị của anh trực tiếp đối mặt với những đợt oanh tạc liên tiếp. Tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Đất đá tung lên mù mịt. Trong lúc chiến đấu, anh bị trúng đạn, đùi phải bị bắn nát. Vết thương cực kỳ nghiêm trọng.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, người ta có thể nghĩ đến bản thân, đến gia đình, đến nỗi đau thể xác đang xé từng thớ thịt. Nhưng Nguyễn Viết Xuân đã chọn một điều khác. Anh yêu cầu được phẫu thuật bỏ chân để có thể tiếp tục chiến đấu. Với anh, giữ được trận địa quan trọng hơn giữ lại một phần cơ thể. Sau khi được băng bó sơ cứu, anh kiên quyết trở lại bờ công sự. Không phải để nằm lại phía sau, mà để tiếp tục chỉ huy.
Tôi đã cố tưởng tượng khung cảnh ấy. Một người sĩ quan bị thương nặng, máu thấm đỏ băng trắng, vẫn gượng mình giữa làn khói súng. Trước mặt là bầu trời rực lửa, phía sau là đồng đội đang chờ mệnh lệnh. Và rồi, giữa tiếng bom đạn chát chúa, anh hô vang: “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”
Khẩu lệnh ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu. Đó là sự kết tinh của lòng quả cảm, của ý chí sắt đá, của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Nó xé tan sự sợ hãi, truyền lửa cho những người lính trẻ đang đứng giữa ranh giới sinh tử.
Đồng đội của anh kể lại rằng, sau tiếng hô ấy, các chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh. Những loạt đạn phòng không rền vang, kiên cường bám trụ trận địa. Họ chiến đấu không chỉ để bảo vệ vùng trời Quảng Bình, mà còn để bảo vệ lời hô của người chỉ huy đang đổ máu ngay bên cạnh mình.
Sau trận chiến ác liệt ấy, Nguyễn Viết Xuân đã hi sinh vì vết thương quá nặng. Anh ra đi khi mới 31 tuổi - tuổi mà nhiều người còn đang bắt đầu những ước mơ đời mình. Nhưng anh đã chọn gửi lại tuổi xuân nơi trận địa.
Lịch sử đã ghi nhận anh là “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”. Nhưng với tôi, điều khiến câu chuyện của anh trở nên lớn lao không chỉ nằm ở danh hiệu. Mà ở khoảnh khắc một con người bị thương nặng vẫn đặt nhiệm vụ lên trên nỗi đau của chính mình.
Có lần tôi tự hỏi: Điều gì khiến một người có thể dũng cảm đến vậy? Có phải vì họ không sợ chết? Tôi nghĩ không phải. Họ cũng là những con người bình thường - biết yêu thương, biết sợ hãi, biết khát khao được sống. Nhưng trong giây phút quyết định, tình yêu Tổ quốc đã lớn hơn tất cả.
Trong những buổi sinh hoạt truyền thống ở trường, mỗi khi nghe nhắc đến câu nói “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”, tôi không còn xem đó là một khẩu hiệu. Tôi thấy đó là tiếng gọi từ quá khứ. Tiếng gọi nhắc nhở chúng tôi - những người trẻ lớn lên trong hòa bình - rằng sự bình yên hôm nay được đổi bằng máu.
Quảng Bình bây giờ không còn là tọa độ lửa như năm 1964. Trời vẫn xanh, biển vẫn mặn, cát vẫn trắng. Nhưng dưới bầu trời ấy từng có một người lính phòng không, dù mất đi một phần cơ thể, vẫn giữ trọn khí phách của mình.
Tôi nghĩ, nếu sống trong thời bình, có lẽ Nguyễn Viết Xuân cũng chỉ là một người đàn ông bình dị 0 có gia đình, có những dự định riêng. Nhưng chiến tranh đã đặt anh vào một thử thách quá đỗi khắc nghiệt, và anh đã trả lời bằng hành động.
“Những câu chuyện thời hoa lửa” đôi khi không cần quá dài. Chỉ một khoảnh khắc thôi cũng đủ trở thành vĩnh cửu. Khoảnh khắc người sĩ quan trẻ giữa trận địa phòng không, máu vẫn chảy mà giọng vẫn vang, đã hóa thành biểu tượng cho tinh thần quật cường của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
Là thế hệ sinh sau, chúng tôi không cầm súng. Nhưng chúng tôi có thể “nhằm thẳng” vào những thử thách của thời đại mình: sự lười biếng, sự thờ ơ, những cám dỗ dễ dãi. Nếu người lính năm xưa có thể vượt qua nỗi đau thể xác để hoàn thành nhiệm vụ, thì chúng tôi cũng không có lý do gì để bỏ cuộc trước những khó khăn nhỏ bé của đời sống hiện đại.
Câu chuyện về đồng chí Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một trang sử. Đó là một ngọn lửa. Và ngọn lửa ấy, nếu được gìn giữ trong trái tim người trẻ, sẽ tiếp tục soi sáng con đường của hôm nay và mai sau.


