Nguyễn Viết Xuân – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Có những câu nói chỉ vang lên trong một khoảnh khắc nhưng trở thành mệnh lệnh của cả một thời đại. Có những con người chỉ sống hơn ba mươi năm nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng non sông đất nước. Mỗi khi nhắc đến những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tôi luôn nhớ đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân – người đã để lại lời hô bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Đó không chỉ là khẩu lệnh trên chiến trường mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm, ý chí quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong ách đô hộ, ông lớn lên cùng khát vọng được nhìn thấy Tổ quốc độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình. Khi còn rất trẻ, ông đã tham gia quân đội và nhanh chóng trưởng thành trong môi trường rèn luyện gian khổ. Với bản lĩnh vững vàng, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc, ông luôn được đồng đội tin tưởng, cấp trên đánh giá cao.
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ là thời kỳ vô cùng khốc liệt. Trên bầu trời miền Bắc, máy bay địch liên tục đánh phá nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Mỗi trận địa pháo phòng không đều trở thành tuyến lửa, nơi những người lính ngày đêm chiến đấu để bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến đấu ác liệt với máy bay Mỹ, Nguyễn Viết Xuân giữ cương vị Chính trị viên đại đội pháo phòng không. Bom đạn dội xuống dữ dội, nhiều chiến sĩ bị thương, trận địa rung chuyển bởi những đợt oanh kích liên tiếp. Giữa lúc cuộc chiến đang diễn ra quyết liệt, ông cũng bị thương nặng. Thế nhưng, thay vì nghĩ đến bản thân, ông vẫn hướng về đồng đội và trận địa.
Trong giây phút sinh tử ấy, Nguyễn Viết Xuân đã dõng dạc hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Lời hô ngắn gọn nhưng đầy khí phách ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ. Những khẩu pháo tiếp tục nhả đạn, kiên cường đánh trả máy bay địch, bảo vệ trận địa và hoàn thành nhiệm vụ. Không lâu sau đó, Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh. Ông ra đi, nhưng câu nói của ông đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần chiến đấu quả cảm, được nhắc đến trong nhiều sách lịch sử, tác phẩm văn học và những bài học truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Mỗi lần đọc về Nguyễn Viết Xuân, tôi đều tự hỏi: Điều gì đã giúp một con người có thể bình thản đối mặt với cái chết như vậy? Có lẽ, đó chính là lòng yêu nước sâu sắc và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của dân tộc. Khi đặt Tổ quốc lên trên bản thân, người chiến sĩ ấy đã vượt qua mọi nỗi đau, mọi sợ hãi để hoàn thành nhiệm vụ. Chính điều đó đã làm nên tầm vóc của một người anh hùng.
Điều khiến tôi xúc động hơn cả là Nguyễn Viết Xuân không hề nghĩ đến việc mình sẽ được lịch sử ghi danh. Ông chỉ đơn giản làm tròn trách nhiệm của một người lính. Nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nên giá trị lớn lao. Anh hùng không phải là người không biết sợ, mà là người biết vượt lên nỗi sợ để bảo vệ những điều thiêng liêng hơn chính bản thân mình.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta không còn nghe tiếng bom rơi hay tiếng pháo nổ. Những cánh đồng xanh, những ngôi trường rộn rã tiếng cười, những thành phố đang từng ngày phát triển là minh chứng cho giá trị vô giá của hòa bình. Mỗi thành quả hôm nay đều được xây dựng trên nền tảng của sự hy sinh từ những người như Nguyễn Viết Xuân.
Là thế hệ trẻ, chúng ta không phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có những nhiệm vụ lớn lao đang chờ phía trước. Đó là chinh phục tri thức, làm chủ khoa học – công nghệ, xây dựng đất nước giàu mạnh, giữ gìn chủ quyền quốc gia và lan tỏa những giá trị tốt đẹp của dân tộc. Tinh thần “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” hôm nay có thể được hiểu là tinh thần dám đối mặt với khó khăn, dám vượt qua thử thách, không lùi bước trước những "kẻ thù" của thời đại mới như sự lười biếng, thiếu trách nhiệm, tụt hậu về tri thức hay những tác động tiêu cực của xã hội.
Đối với tôi, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà còn là bài học về bản lĩnh và trách nhiệm. Ông đã chứng minh rằng sức mạnh của con người không chỉ đến từ thể lực hay vũ khí, mà còn đến từ niềm tin, ý chí và lý tưởng sống. Một câu nói, một hành động đúng lúc có thể truyền cảm hứng cho cả một thế hệ.
"Câu chuyện thời hoa lửa" về Nguyễn Viết Xuân sẽ còn được kể mãi như một khúc tráng ca của lòng yêu nước. Tên tuổi của ông gắn liền với một mệnh lệnh chiến đấu đã trở thành biểu tượng của Quân đội nhân dân Việt Nam và của dân tộc Việt Nam anh hùng. Đó là lời nhắc nhở rằng độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của các thế hệ đi trước.
Khép lại câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân, trong tôi vẫn vang vọng lời hô bất hủ năm nào. Tiếng hô ấy đã vượt qua giới hạn của một trận đánh để trở thành tiếng gọi của lòng yêu nước, của ý chí cống hiến và của khát vọng bảo vệ Tổ quốc. Tôi tin rằng, nếu mỗi người trẻ hôm nay đều sống có lý tưởng, học tập không ngừng, dám nghĩ, dám làm và biết đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân, thì chúng ta chính là những người đang viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa bằng trí tuệ, trách nhiệm và khát vọng dựng xây một Việt Nam hùng cường, phồn vinh.


