Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" vang vọng mãi với non sông
Nguyễn Viết Xuân là Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 280, Bộ đội Phòng không. Trong một trận chiến ác liệt năm 1964 tại Quảng Bình, dù bị thương nặng, ông vẫn hiên ngang đứng giữa làn bom đạn, hô vang câu nói bất hủ "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!", cổ vũ đơn vị chiến đấu đến cùng. Khẩu hiệu ấy đã trở thành biểu tượng bất diệt của ý chí quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Mùa hè năm 1964, sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ, đế quốc Mỹ mở rộng các hoạt động không kích ra miền Bắc Việt Nam.
Những đoàn máy bay phản lực liên tục đánh phá các tuyến giao thông, bến cảng, trận địa phòng không và khu dân cư.
Tại tỉnh Quảng Bình – vùng đất được mệnh danh là "tuyến lửa", các đơn vị phòng không ngày đêm căng mình bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Trong đội hình ấy có Nguyễn Viết Xuân, sinh năm 1934 tại huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.
Xuất thân trong một gia đình nông dân, ông nhập ngũ từ khi còn rất trẻ.
Nhờ phẩm chất mẫu mực, tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh vững vàng, ông được giao làm Chính trị viên Đại đội.
Đối với cán bộ, chiến sĩ, Nguyễn Viết Xuân không chỉ là người chỉ huy mà còn là người anh luôn gần gũi, động viên mọi người vượt qua gian khổ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ bảo vệ một khu vực trọng yếu.
Từ sáng sớm, từng tốp máy bay Mỹ liên tiếp xuất hiện.
Tiếng động cơ phản lực rít lên xé toạc bầu trời.
Bom nổ dồn dập.
Khói bụi bao trùm cả trận địa.
Các khẩu pháo phòng không lập tức khai hỏa.
Những vệt đạn đỏ rực vươn lên bầu trời.
Máy bay địch bổ nhào, bắn phá dữ dội nhằm tiêu diệt trận địa.
Giữa lúc trận chiến đang diễn ra quyết liệt, Nguyễn Viết Xuân bị mảnh bom xuyên qua người.
Máu thấm đỏ quân phục.
Đồng đội vội chạy đến dìu ông xuống hầm cứu chữa.
Nhưng ông gạt đi.
Ông biết rằng chỉ cần trận địa chững lại vài giây, máy bay địch sẽ có cơ hội đánh trúng mục tiêu.
Gượng đứng giữa làn bom đạn, bằng tất cả sức lực còn lại, ông hướng về các khẩu đội pháo và hô lớn:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô mạnh mẽ vang khắp trận địa.
Như được tiếp thêm sức mạnh, các pháo thủ lập tức siết chặt tay cò.
Những loạt đạn phòng không tiếp tục dội lên bầu trời.
Nhiều máy bay địch phải vội vàng cơ động tránh hỏa lực.
Trận địa vẫn đứng vững.
Nhiệm vụ bảo vệ mục tiêu hoàn thành.
Ít phút sau, Nguyễn Viết Xuân trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay đồng đội.
Sự hy sinh của ông khiến cả đơn vị vô cùng xúc động.
Nhưng cũng chính tinh thần quả cảm ấy đã trở thành nguồn động viên to lớn cho hàng vạn cán bộ, chiến sĩ trên khắp các chiến trường.
Không lâu sau, câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" được phổ biến trong toàn quân.
Nó trở thành khẩu hiệu chiến đấu nổi tiếng của Quân đội nhân dân Việt Nam trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ.
Đảng và Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Viết Xuân danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên ông được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị quân đội trên cả nước.
Tại quê hương Vĩnh Phúc, tượng đài và khu lưu niệm Nguyễn Viết Xuân luôn là nơi giáo dục truyền thống cho các thế hệ trẻ.
Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, tiếng hô năm nào vẫn vang vọng trong lịch sử dân tộc.
Đó không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu.
Đó còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến những tấm gương anh hùng của lực lượng phòng không Việt Nam, người ta luôn nhớ đến Nguyễn Viết Xuân – người đã để lại cho hậu thế một câu nói bất tử và một tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm, lòng quả cảm và sự hy sinh vì Tổ quốc.


