Nhà báo, Nhà văn Nguyễn Đức Thuận: Khí phách "Bất khuất" chiến thắng chuồng cọp Côn Đảo (1916 - 1985)
Cuộc chiến tranh ở Việt Nam không chỉ diễn ra ngoài chiến trường, mà còn có một mặt trận không tiếng súng nhưng tàn khốc và hủy diệt thể xác kinh hoàng nhất: ngục tù của địch. Tại mặt trận ấy, đồng chí Nguyễn Đức Thuận (tên thật là Bùi Hữu Hạp, quê ở Nam Định) đã trở thành một tượng đài bất tử về ý chí con người, vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh và thể xác.
Năm 1956, khi đang hoạt động bí mật tại Sài Gòn, ông bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt giữ. Biết ông là cán bộ cao cấp, kẻ thù đã áp dụng chiến dịch "tố cộng, diệt cộng" tàn bạo nhất hòng ép ông phải công khai ly khai Đảng Cộng sản và chào cờ ngụy quyền. Trong suốt 14 năm ròng rã (1956 - 1970), Nguyễn Đức Thuận bị đày đọa qua hàng loạt các nhà tù khét tiếng từ P.42 (Thảo Cầm Viên), Chín Hầm (Huế) cho đến "chuồng cọp" Côn Đảo.
Kẻ thù đã dùng những đòn thù thú tính nhất: đóng đinh vào người, đổ nước vôi vào mắt, bỏ đói khát trong chuồng cọp chật hẹp đầy phân và nước tiểu, đánh đập đến mức cơ thể ông lở loét, hoại tử. Bọn CIA Mỹ và cai ngục ngụy thay nhau tra tấn thần kinh ông ngày đêm. Thế nhưng, người chiến sĩ ấy nhất quyết không chịu lùi bước, không một lần chào cờ địch, không hé một lời phản bội. Ông đã dùng chính ý chí của một người cộng sản để chiến thắng bộ máy bạo lực tối tân của kẻ thù. Sau khi được trao trả vào năm 1970, ông đã viết cuốn tự truyện "Bất khuất" – một tác phẩm văn học chấn động thế giới, phơi bày toàn bộ tội ác trong ngục tù Mỹ - ngụy và ca ngợi khí phách của những người tù chính trị. Cuốn sách đã trở thành bản tuyên ngôn vĩ đại về sức sống bất diệt của lý tưởng cách mạng.


