Nhân chứng cuối cùng vụ đẫm máu ở Ba Chúc (1)
Trở lại Ba Chúc (An Giang) không những ánh ảnh nhà mồ với hơn 1.100 đống xương sọ của người dân vô tội, mà đâu đó nghe những câu chuyện đến nhói lòng. Nhân chứng duy nhất còn sống mà nay mình có dịp gặp, đó là bà Nguyễn Thị Sương. Hiện trên người chi chít vết đạn và một phần đầu bị mất hộp sọ.
43 năm trước, bà chỉ 11 tuổi. Nghe người lớn trong làng khăn gói chạy về thị trấn Tịnh Biên để trốn Khmer Đỏ. Nhà còn ít ruộng vườn, trâu bò nên cha đã bế bà cùng đứa em trai chạy vào ngôi chùa Tam Bửu.
“Người lớn gùi nhau chạy. Lúc đó cha níu tay tôi thật nhanh. Dặn dò phải ở trong chùa khỏi bị kẻ xấu sát hại. Chiều 18-4-1978, một binh lính người Khmer kéo thẳng vào chùa, lôi tôi như một trái bóng. Chúng tác cha tôi ra khỏi gia đình. Ông vội dúi vào túi quần 7 đồng bạc, dặn dò nếu đói thì mua gì cầm hơi” – bà Sương nhớ lại.
Đêm hôm đó, hàng trăm người được đưa cánh đồng lúa, trải hàng dài. Những đứa trẻ như bà Sương trói tay nhìn từ xa. Từng quân lính của Khmer Đỏ nả súng, dùng dùi cui đập vào đầu từng người. Cha của bà Sương cũng không ngoại lệ.
Đám trẻ nhỏ được thả xuống một cái hố, phía trên cao hàng chục tiếng súng vang lên. Từng đứa ngã gục. Bà Sương dính 3 phát đạn ở lưng, ngực và đầu. Nhưng những vết thương ấy không quá nặng chỉ khiến bà hoảng sợ mà ngất đi. Về sau người ta gọi nơi đây là cánh đồng chết.
Lúc sau khi tỉnh dậy bà thấy thi thể của những người bạn nằm đè lên khắp người. Lén lút chạy lên chân núi Tượng để trú ngụ. Suốt 11 ngay chỉ lượm xoài, me ăn cầm hơi. Vết thương trên người bắt đầu thối rữa, dòi bò lúc nhúc. May mắn sau đó được bộ đội phát hiện đưa đi cứu chữa.
Giờ đây làng Ba Chúc đã hồi sinh. Trên người bà Sương vẫn còn di chứng của nạn diệt chủng năm xưa.
Mỗi con đường luôn gây áp ảnh với bà. Nơi đó từng có hàng ngàn thây người nằm kín, trương sinh. Nhưng đó la quê hương, là nơi ông bà yên nghĩ. Dẫu thế nào bà vẫn bám trụ như cách người tiền nhân giữ đất.



