NHÂN CHÚNG LỊCH SỬ, MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG, LIỆT SĨ, NGƯỜI CÓ CÔNG VỚI CÁCH MẠNG, CỰU CHIẾN BINH ,CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG TIÊU BIỂU
NHÂN CHÚNG LỊCH SỬ, MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG, LIỆT SĨ, NGƯỜI CÓ CÔNG VỚI CÁCH MẠNG, CỰU CHIẾN BINH ,CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG TIÊU BIỂU
Câu chuyện về những con người Việt Nam quả cảm - từ mẹ Việt Nam anh hùng, liệt sĩ đến cựu chiến binh - là những khúc trăng ca về sự hy sinh vô bờ bến cho độc lập dân tộc. Đó là chuyện mẹ tiễn con đi, lặng lẽ nuốt nước mắt khi nhận giấy báo tử, là người lính kiên cường trong trận làng vây, hay sự hy sinh cả tuổi thanh xuân của thanh niên xung phong, xây dựng nền tảng hòa bình , vững niềm tin Đảng.
Khi viên đạn xuyên qua tim người lính , nó cũng xuyên qua tim của người mẹ. Nó không chỉ lấy đi sinh mạng của các anh mà còn lấy đi bình yên của người mẹ suốt phần đời còn lại. Giữ con thì mất nước mà giữ nước thì mất con. Mẹ Nguyễn Thị Thứ là một trong những người mẹ tiêu biểu trong hàng ngàn bà mẹ anh hùng của dân tộc, đã cống hiến tất cả cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, từ việc nuôi dưỡng thế hệ anh hùng, đến những đóng góp tận tụy trong công cuộc xây dựng đất nước sau chiến tranh. Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã hiến dâng cho tổ quốc chín con trai, một con rể, một cháu ngoại. Chín người con với mẹ các anh vẫn là những chàng trai rắn rỏi, cương nghị ngày nào, quyết xin bằng được mẹ cho đi bộ đội, lần lượt các anh ra đi và đã không trở về với người mẹ cạn dòng nước mắt khóc các con, chín con trai, một con rể, một cháu ngoại, 11 liệt sĩ hy sinh nhưng không có đủ 11 ngôi mộ cho mẹ thắp hương, có những liệt sĩ vẫn chưa tìm thấy mộ để lòng mẹ vẫn đau đáu một nỗi niềm thương nhớ các con, người con gái cả duy nhất còn lại trong gia đình ngày đêm chăm sóc mẹ, chị cũng đã mất người chồng, người con trong cuộc chiến tranh.
Đất nước tạc tượng mẹ. Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ có những người con làm rạng danh Tổ Quốc hôm nay. Hình ảnh tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ, một công trình kiến trúc vĩ đại. Tượng đài nằm ở thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam. Khánh thành vào năm 2015, tượng được làm bằng đá hoa cương, cao 18,5 m và rộng 84,7m, trong thân tượng đài là nhà tưởng niệm mẹ Việt Nam anh hùng , nơi lưu giữ thông tin về hàng trăm mẹ Việt Nam anh hùng trên cả nước. Nhìn vào mẹ Thứ, ta thấy rõ hình ảnh hàng triệu bà mẹ Việt Nam anh hùng; lặng lẽ, kiên cường, sẵn sàng dâng hiến hạnh phúc riêng cho hạnh phúc chung. Cuộc đời mẹ để lại cho thế hệ trẻ bài học về lòng yêu nước, đức hy sinh cao cả và sự tri ân với những thế hệ đi trước.
“ Quyết hy sinh vì Đảng vì dân” đó là câu nói cuối cùng của người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ mai, giúp quân ta giành thắng lợi trong chiến dịch Điện Biên Phủ ( 1954 ), anh hùng Phan Đình Giót. Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên , tỉnh Hà tĩnh. Gia cảnh nghèo khó, mẹ bệnh tật, cha mất sớm, từ nhỏ anh đã làm lụng đủ nghề để sống và phụ giúp gia đình. Chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp dân lành, cướp bóc và bóc lột, lòng căm thù giặc trong anh sớm hình thành. Anh luôn nung nấu một ước mơ “ Phải đánh đuổi giặc Pháp ra khỏi đất nước”. Năm 1950 , Phan Đình Giót gia nhập quân đội nhân dân Việt Nam, được phân về đại đoàn 312 - đơn vị chủ lực, nổi tiếng gan dạ anh không chỉ nổi bật về sức khỏe, sự dẻo dai mà còn có lòng kiên cường, không ngại gian khó .Trong huấn luyện , anh thường xuyên dẫn đầu . trong chiến đấu , anh xung phong vào các vị trí ác liệt nhất. Khi chiến dịch Điện Biên Phủ được phát động năm 1954 , anh là một trong những chiến sĩ đầu tiên đăng ký tham gia trận đánh “sống còn” này.
Ngày 13/3/1945, quân ta nổ súng mở màn chiến dịch đổi A1 là điểm cao cực kỳ quan trọng , được Pháp bố trí hỏa lực dày đặc . Trong một đợt xung phong , tiểu đội của Phan Đình Giót bị chặn lại vì hỏa lực từ lỗ châu mai (ổ súng máy điện gắn trong lô cốt bê tông). Đạn bắn xối xả , đồng đội ngã xuống liên tiếp . anh bị thương ở vai , máu chảy đẫm áo. nhưng không lùi bước anh hét to:
“ Đồng đội còn đang tiến lên!
Không thể để trúng cản lại.”
Anh lao mình về phía lỗ châu mai , lấy thân mình lấp kín họng súng , tạo cơ hội cho đồng đội xông lên đánh chiếm trận địa . Anh ngã xuống , nhưng chiến thắng thuộc về quân ta. Sự hy sinh của Phan Đình Giót khiến toàn quân cảm phục anh được trao tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân ngay sau chiến thắng Điện Biên Phủ. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học, đơn vị quân đội. Hành động “ lấy thân mình lấp lỗ châu mai ” đã trở thành biểu tượng của tinh thần quyết tử vì Tổ Quốc. Sự hy sinh của anh không chỉ dập tắt hỏa lực địch mà còn thắp lên ngọn lửa anh hùng cách mạng, mãi là niềm tự hào và nguồn động lực cho các thế hệ trẻ Việt Nam.
Bên cạnh đó , Võ Thị sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ , Bà Rịa - Vũng Tàu , trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, lớn lên giữa những năm kháng chiến ác liệt, chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, chị không thể khoanh tay đứng nhìn. Mới 14 tuổi , chị đã tham gia đội công an xung phong , thực hiện nhiệm vụ trinh sát , liên lạc và đặc biệt là đánh địch bằng lựu đạn. Những chiến công của chị như vụ ném lựu đạn tại buổi lễ kỷ niệm của Pháp năm 1948 , cho thấy sự mưu trí , táo bạo , không hề e sợ kẻ thù dù tuổi đời còn rất nhỏ.
Năm 1949 chị sa vào tay giặc , hơn một tháng bị giam giữ , địch dùng nhiều thủ đoạn tra tấn dã man nhưng chúng vẫn không lấy được một lời khai nào của chị khi . giặc Pháp đưa chị ra xử bắn, trước giờ phút cuối cùng với nét mặt ung dung , bước đi vững vàng , đầu ngẩng cao , chị cất lên: “Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ Chủ tịch muôn năm.” Thể hiện khí tiết bất khuất của người chiến sĩ Cộng sản. Võ Thị Sáu là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước.
Chúng ta có quyền chọn nhớ, cũng có quyền chọn quên nhưng có những thứ ta nhất định không được quên và có những điều ta luôn phải ghi nhớ. Ta có thể quên đi những nỗi buồn vẩn vơ trong một thoáng chiều nay, nhưng không được phép quên đi những hy sinh của bao lớp tiền nhân, những mất mát của một dân tộc hiếu hòa trong đêm tăm tối lịch sử - nơi mà mỗi mét vuông máu , mỗi tấc đất chứa đựng nhiều hơn cả một cuộc đời. Không được quên ngoài đảo xa còn hàng nghìn ngôi mộ gió , đằng sau những chiến hào đỏ lửa ấy luôn còn hàng nghìn nấm mồ chưa xác định được thông tin , và trong lòng đất sâu là hàng trăm, hàng triệu chiến binh - mà máu xương của họ cùng hòa vào nhau trong nhà mồ tập thể , không được quên rằng trong tám mươi mốt ngày đêm mà mỗi người lính trẻ với tấm thân gầy guộc trung bình phải gánh chịu một trăm tấn bom , hai trăm quả đạn pháo. Dưới bão đạn vẫn anh dũng kiên cường giành giật từng mét đất quê hương. Lại chẳng được lãng quên lưỡi dao chiến tranh từng cắt lìa mạch sống của hàng trăm, hàng triệu những trái tim đang cuộn trào sức trẻ chưa một lần yêu , chưa một lần được nhìn thấy hòa bình - cho đến nay vẫn đang rỉ sét chưa ngày ngơi nghỉ, làm chết mòn bao trái tim của người ở lại.


