Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nhân chứng lịch sử: Nhà báo - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Lê Bá Dương.

Tác phẩm tái hiện lại ký ức về "Mùa hè đỏ lửa 1972" thông qua cuộc đời và những vần thơ của người lính - nghệ sĩ Lê Bá Dương. Qua lăng kính của một sinh viên thế hệ Gen Z, bài viết không chỉ là lời tri ân quá khứ mà còn là nỗ lực dùng công nghệ số để "trẻ hóa" những giá trị lịch sử, đưa câu chuyện về những người anh hùng ngã xuống trên dòng Thạch Hãn đến gần hơn với giới trẻ ngày nay qua các nền tảng mạng xã hội.

Thái Nguyên09/05/2026NGUYỄN DUY LÂM (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một người trẻ lớn lên giữa thời bình, quen với ánh đèn LED rực rỡ, những chiếc điện thoại thông minh luôn sáng màn hình và dòng tin tức thay đổi từng giây trên mạng xã hội. Thế giới của tôi là những video ngắn, những xu hướng “trend” đến rồi đi rất nhanh, những cuộc trò chuyện qua màn hình hơn là đối diện trực tiếp.

Trong thế giới ấy, khái niệm “thời hoa lửa” từng đối với tôi chỉ là một cụm từ trong sách giáo khoa – khô khan, xa xôi, như thuộc về một thời đại khác không liên quan đến hiện tại.

Nhưng rồi mọi thứ thay đổi khi tôi bắt gặp những vần thơ:

“Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”

Những câu thơ ấy không chỉ là ngôn từ. Chúng như một nhịp chạm rất khẽ nhưng sâu thẳm, kéo tôi rời khỏi thế giới số ồn ào để bước vào một không gian hoàn toàn khác – nơi ký ức, máu, nước mắt và lòng yêu nước hòa làm một.

Chủ nhân của những dòng thơ ấy là bác Lê Bá Dương – người mà nhiều người lính gọi bằng cái tên thân thương: “người lính hát rong bên dòng Thạch Hãn”. Và chính câu chuyện của bác đã trở thành một nhịp cầu nối tôi – một sinh viên Gen Z – với một thời đại mà tuổi trẻ được đo bằng sự hy sinh chứ không phải bằng những lượt “like” hay “view”.

Tuổi hai mươi hóa thành sóng nước

Bác Lê Bá Dương nhập ngũ từ khi còn rất trẻ, phải khai tăng tuổi để được ra trận. Ở cái tuổi mà thế hệ chúng tôi còn đang loay hoay với những lựa chọn nghề nghiệp, những kỳ thi, những cảm xúc đầu đời, thì bác đã đứng giữa chiến trường khốc liệt của Thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Bác kể rằng, 81 ngày đêm ở Quảng Trị không chỉ là một trận chiến, mà là một “biển lửa” đúng nghĩa. Không còn ranh giới giữa ngày và đêm, giữa sống và chết. Chỉ có tiếng bom rơi không dứt, khói bụi dày đặc, và những con người trẻ tuổi sẵn sàng ngã xuống bất cứ lúc nào.

Quảng Trị khi ấy, theo lời bác, không còn màu xanh của sự sống. Chỉ còn màu đỏ của máu, màu xám của tro tàn và màu đen của khói đạn.

Điều ám ảnh nhất không phải là bom đạn, mà là sự ra đi của đồng đội – những người con mới mười tám, đôi mươi. Họ chưa kịp sống trọn một tuổi trẻ, chưa kịp hiểu thế nào là tương lai, đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất, hóa thân vào dòng sông Thạch Hãn.

Bác nói rằng:
“Họ không mất đi. Họ chỉ trở thành sóng nước, thành cỏ cây, thành đất trời của Tổ quốc.”

Khoảng cách thế hệ và câu hỏi của người trẻ

Nghe câu chuyện ấy, tôi im lặng rất lâu.

Tôi tự hỏi: làm sao để một thế hệ lớn lên trong hòa bình như chúng tôi có thể thực sự “cảm” được chiến tranh? Làm sao để những ký ức đau thương nhưng vĩ đại ấy không bị trôi đi giữa vô vàn nội dung ngắn ngủi trên mạng xã hội?

Trong khi thế giới của tôi quen với CapCut, TikTok, Reels, với những hiệu ứng ánh sáng và âm nhạc, thì lịch sử lại nằm trong những trang sách cũ, trong những bức ảnh đen trắng đã phai màu.

Khoảng cách ấy khiến tôi day dứt.

Và tôi nghĩ: nếu lịch sử không tự bước vào thế giới của người trẻ, thì chính người trẻ phải tìm cách đưa lịch sử trở lại bằng ngôn ngữ của thời đại mình.

Khi lịch sử gặp công nghệ

Tôi bắt đầu một dự án nhỏ: kể lại câu chuyện của bác Lê Bá Dương bằng ngôn ngữ số.

Tôi không muốn làm một bài thuyết trình khô cứng. Tôi chọn cách tạo một video ngắn: sử dụng đoạn phỏng vấn bác, lồng ghép hình ảnh tư liệu về Thành cổ Quảng Trị, những dòng sông, những khuôn mặt trẻ tuổi năm xưa.

Tôi sử dụng màu hoài cổ, ánh sáng trầm, kết hợp với nhạc nền nhẹ mang âm hưởng lo-fi để giữ sự lắng đọng. Nhưng đồng thời, tôi dùng nhịp dựng nhanh, phù hợp với thói quen xem nội dung của người trẻ.

Video ấy không dài. Nhưng mỗi khung hình đều mang một câu chuyện.

Khi tôi đưa bác xem lại trên điện thoại, bác lặng đi rất lâu. Rồi bác khẽ nói:

“Hóa ra cái cũ và cái mới có thể gặp nhau ở đây.”

Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng công nghệ không làm phai nhạt lịch sử. Ngược lại, nó có thể trở thành một cây cầu để lịch sử bước vào trái tim thế hệ mới.

Ngọn lửa trong mắt người lính già

Trong suốt cuộc trò chuyện, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là bom đạn, mà là ánh mắt của bác.

Ánh mắt ấy không còn trẻ, nhưng vẫn sáng lên mỗi khi nhắc về đồng đội. Trong đó có nỗi đau, nhưng cũng có sự bình yên lạ lùng – như thể bác đã học được cách sống cùng ký ức.

Bác kể rằng mỗi năm vào ngày 27/7, bác lại trở về Quảng Trị, đứng bên dòng sông Thạch Hãn và thả xuống đó những nhành hoa.

Không phải để tưởng nhớ theo nghi thức. Mà là để “gặp lại” những người bạn đã nằm lại nơi ấy.

Đối với tôi, đó chính là định nghĩa đẹp nhất của “hoa lửa”:

  • Hoa là tình người, là ký ức, là sự tri ân

  • Lửa là chiến tranh, là thử thách, là sự hy sinh

  • Hai yếu tố tưởng như đối lập, nhưng lại hòa vào nhau tạo nên một vẻ đẹp rất Việt Nam – vừa đau thương vừa bất khuất.

    Sứ mệnh của thế hệ hôm nay

    Rời khỏi cuộc gặp với bác Lê Bá Dương, tôi không còn nhìn lịch sử như trước nữa.

    Tôi nhận ra rằng lịch sử không chỉ là những sự kiện đã xảy ra, mà là một phần đang tiếp tục sống trong hiện tại – trong ký ức của những người còn sống, trong những câu thơ, trong từng câu chuyện được kể lại.

    Chúng tôi – thế hệ trẻ hôm nay – không cần phải sống trong chiến tranh để thể hiện lòng yêu nước. Nhưng chúng tôi có trách nhiệm giữ cho ký ức ấy không bị lãng quên.

    Và chúng tôi có một công cụ mới: công nghệ.

    Nếu biết sử dụng đúng cách, mỗi video, mỗi bài đăng, mỗi nội dung sáng tạo đều có thể trở thành một “đóa hoa lửa” mới – không phải bằng máu, mà bằng sự trân trọng và hiểu biết.

    Lời kết

    Câu chuyện về bác Lê Bá Dương không chỉ là ký ức của chiến tranh, mà là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.

    Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi hai mươi của biết bao con người đã “hóa thành sóng nước”, bằng những mùa hè không bao giờ trở lại.

    Tôi hiểu rằng nhiệm vụ của thế hệ mình không chỉ là học lịch sử, mà là làm cho lịch sử tiếp tục sống – bằng sự sáng tạo, bằng sự tử tế và bằng trái tim biết lắng nghe quá khứ.

    Thông điệp gửi gắm

    “Hãy để lịch sử lên tiếng bằng ngôn ngữ của thời đại số.
    Khi trái tim người trẻ cùng nhịp đập với quá khứ,
    thì ngọn lửa của dân tộc sẽ không bao giờ tắt –
    mà sẽ tiếp tục cháy theo một cách mới, rực rỡ hơn trong tương lai.”

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn