Bài viết

Nhật ký Đặng Thùy Trâm-NDC

Năm 1968, bác sĩ Đặng Thùy Trâm công tác tại chiến trường Quảng Ngãi. Trong cuốn nhật ký của mình, chị ghi lại một đêm không thể quên: “Đêm nay mưa rừng nặng hạt. Thương binh đưa về nhiều quá. Có em mới mười tám tuổi, người đầy máu, vẫn nắm tay tôi hỏi: ‘Chị ơi, em có sống được không?’

Hà Tĩnh10/04/2026Võ Sỹ Ánh (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi- xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, bác sĩ Đặng Thùy Trâm công tác tại chiến trường Quảng Ngãi. Trong cuốn nhật ký của mình, chị ghi lại một đêm không thể quên:

“Đêm nay mưa rừng nặng hạt. Thương binh đưa về nhiều quá. Có em mới mười tám tuổi, người đầy máu, vẫn nắm tay tôi hỏi: ‘Chị ơi, em có sống được không?’

Tôi nghẹn lại… chỉ biết siết tay em và nói: ‘Em phải sống.’

Ngoài kia bom vẫn nổ. Trong căn hầm nhỏ, tôi và anh em thay nhau băng bó, mổ cấp cứu trong ánh đèn dầu leo lét. Có lúc tay run lên vì mệt, nhưng nhìn những gương mặt ấy, tôi không cho phép mình dừng lại.

Có những người đã không qua khỏi. Tôi đã khóc… nhưng rồi lại phải đứng lên ngay, vì còn nhiều người khác đang chờ.

Chiến tranh tàn khốc thật. Nhưng trong đau thương, tôi vẫn thấy con người gần nhau hơn bao giờ hết.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn