Những bậc đá trên sườn núi
Những bậc đá gập ghềnh từng ghi dấu hàng nghìn bước chân hành quân và trở thành ký ức không thể quên trong tuổi trẻ của bác.

Bác Hưng nhớ những cung đường núi mà đơn vị từng đi qua. Đường không bằng phẳng, nhiều đoạn phải men theo sườn núi, có nơi chỉ vừa đủ cho một người bước.
Mỗi chuyến hành quân là một lần thử thách sức bền. Ba lô nặng, thời tiết thay đổi thất thường, có ngày mưa kéo dài khiến đường trơn trượt.
Bác nhớ những bậc đá tự nhiên trên sườn núi. Chúng không đều nhau, có bậc cao, bậc thấp, nhiều chỗ phủ đầy rêu. Những người đi trước thường tìm cách tạo lối để người phía sau dễ di chuyển hơn.
Có lúc bác bước hụt vì quá mệt, nhưng bàn tay của đồng đội phía sau luôn kịp thời hỗ trợ.
Những năm sau chiến tranh, bác không còn cơ hội trở lại nơi ấy. Tuy nhiên, mỗi khi leo lên một con dốc hoặc đi qua những bậc thềm dài, ký ức về những con đường núi lại trở về.
Bác nhớ đó là những ngày tuổi trẻ gian khổ nhưng cũng là những ngày tình đồng đội được thử thách và bền chặt nhất.



