Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHỮNG BỨC MẬT THƯ GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Tàu, bí danh Tư Cang, sinh năm 1928, quê Bà Rịa - Vũng Tàu. Ông tham gia cách mạng từ năm 1946, từng trải qua cả hai cuộc kháng chiến. Năm 1961, ông được điều động vào miền Nam hoạt động tình báo; từ năm 1962 đến 1972, ông giữ cương vị Cụm trưởng Cụm tình báo H.63, trực tiếp chỉ huy mạng lưới tình báo hoạt động tại Sài Gòn - Gia Định. Năm 2006, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Xã Tùng Bá (Đoàn xã Tùng Bá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG BỨC MẬT THƯ GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Trong chiến tranh, có những người lính không xuất hiện ở chiến hào, không trực tiếp nổ súng trong những trận đánh lớn, nhưng công việc của họ nguy hiểm không kém. Họ phải sống giữa lòng đối phương, sử dụng những vỏ bọc bình thường nhất để thu thập và chuyển những thông tin quan trọng về căn cứ. Nguyễn Văn Tàu, với bí danh Tư Cang, là một trong những người như thế. Trong nhiều năm, ông chỉ huy Cụm tình báo H.63, một mạng lưới có những điệp viên nổi tiếng như Phạm Xuân Ẩn và Tám Thảo. Những thông tin từ nội thành Sài Gòn được thu thập, bảo mật và chuyển ra căn cứ, góp phần phục vụ công tác chỉ đạo chiến trường.

image.png

Năm 1961, khi đang là Chính trị viên Đại đội thuộc Sư đoàn 338 đóng quân ở Xuân Mai, Nguyễn Văn Tàu nhận lệnh vào Nam hoạt động tình báo. Từ khu vực gần vĩ tuyến 17, ông cùng đồng đội bắt đầu hành trình vượt Trường Sơn. Hơn 100 ngày đi bộ, vượt núi, vượt rừng, qua nhiều chặng đường gian khổ, cuối cùng ông đến Chiến khu Đ rồi được đưa về Trung ương Cục miền Nam và hoạt động tại khu vực Củ Chi, Hóc Môn.

Từ một người lính hoạt động ở chiến trường, ông dần trở thành người chỉ huy một mạng lưới tình báo bí mật ngay sát trung tâm Sài Gòn. Công việc ấy đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và khả năng giữ bí mật tuyệt đối. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả mạng lưới bị lộ.

Những người hoạt động trong nội thành không mang trên mình quân phục. Họ sống như những người dân bình thường, làm những công việc bình thường, đi lại giữa phố xá đông người và tìm cách tiếp cận những nguồn thông tin quan trọng. Nhưng phía sau vẻ bình thường ấy là một nhiệm vụ đặc biệt: thu thập thông tin và đưa về căn cứ an toàn.

Tư Cang phải xây dựng và giữ liên lạc với mạng lưới của mình trong điều kiện luôn có nguy cơ bị phát hiện. Các cơ sở tình báo phải sử dụng những phương thức liên lạc kín đáo, thay đổi cách thức hoạt động để tránh sự theo dõi. Thông tin sau khi thu thập phải được chuyển ra ngoài nội thành một cách an toàn.

Đó là cuộc chiến không có tiếng súng.

Nhưng mỗi lần bước ra đường cũng có thể là một lần đối mặt với nguy hiểm.

Nếu một cơ sở bị phát hiện, không chỉ một người gặp nguy hiểm mà cả mạng lưới phía sau có thể bị ảnh hưởng. Vì thế, người chỉ huy phải luôn tính toán cẩn thận: ai có thể tiếp xúc với ai, thông tin nào cần chuyển ngay, thông tin nào phải giữ lại, đường liên lạc nào cần thay đổi.

Trong mạng lưới H.63 có nhiều nhân vật tình báo nổi tiếng, trong đó có Phạm Xuân Ẩn. Ông Tư Cang là người chỉ huy mạng lưới, tổ chức các cơ sở hoạt động và bảo đảm thông tin từ nội thành được chuyển về căn cứ. Những tài liệu và thông tin tình báo thu được có giá trị đối với việc đánh giá tình hình chính trị, quân sự và những diễn biến tại Sài Gòn.

Nhưng phía sau những chiến công ấy là những ngày tháng vô cùng căng thẳng.

Có những lần ông phải “vô-ra” Sài Gòn, tức bí mật vào rồi lại bí mật rời khỏi khu vực nội thành. Mỗi chuyến đi đều phải tính toán kỹ lưỡng. Ông phải thay đổi cách ăn mặc, phương tiện di chuyển và cách tiếp xúc để tránh bị nhận diện.

Một người lính ngoài mặt trận có thể nhìn thấy đối phương trước mặt.

Còn người lính tình báo giữa lòng địch đôi khi không biết người đang đi cạnh mình có phải là người đang theo dõi hay không.

Chính vì vậy, điều quan trọng nhất là sự tỉnh táo.

Một ánh mắt bất thường.

Một người xuất hiện quá nhiều lần.

Một câu hỏi tưởng như vô tình.

Một con đường đột nhiên có thêm chốt kiểm soát.

Tất cả đều có thể là dấu hiệu nguy hiểm.

Tư Cang và đồng đội phải sống trong trạng thái cảnh giác như vậy trong nhiều năm.

Có lúc thông tin quan trọng phải được chuyển đi ngay trong đêm. Có lúc phải chờ nhiều ngày mới tìm được một phương án an toàn. Có khi người đưa tin phải chấp nhận nguy hiểm để bảo đảm thông tin đến được nơi cần đến.

Đối với những người làm tình báo, chiến công thường không có tiếng súng.

Không có tiếng reo hò.

Không có khán giả chứng kiến.

Thậm chí, người dân xung quanh cũng không biết người đang sống cạnh mình có thể là một chiến sĩ đang thực hiện nhiệm vụ đặc biệt.

Chính sự âm thầm ấy làm nên vẻ đặc biệt của những người lính tình báo.

Tư Cang từng kể rằng những năm tháng hoạt động trong lòng địch là khoảng thời gian mà sự sống và cái chết luôn ở rất gần nhau. Nhưng điều giữ ông và đồng đội đứng vững chính là niềm tin vào nhiệm vụ và sự gắn bó với mạng lưới, với nhân dân đã che chở cho cách mạng. Báo Quân đội nhân dân gọi ông là một “pho sử sống” về ngành tình báo và những năm tháng kháng chiến.

Trong những năm hoạt động tại miền Nam, ông không chỉ là người chỉ huy tình báo mà còn tham gia nhiều nhiệm vụ quân sự khác. Đến Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, ông được giao nhiệm vụ Chính ủy cánh Bắc Lữ đoàn 316 đặc công biệt động. Đơn vị của ông tham gia chiến đấu trong những ngày cuối cùng của chiến dịch, trong đó có trận đánh tại cầu Rạch Chiếc – một vị trí quan trọng trên hướng tiến vào Sài Gòn.

Như vậy, cuộc đời chiến đấu của Tư Cang trải qua nhiều mặt trận: từ người lính trong kháng chiến chống Pháp, người hoạt động tình báo trong lòng Sài Gòn cho đến cán bộ chỉ huy lực lượng đặc công biệt động trong những ngày cuối của Chiến tranh Việt Nam.

Nhưng khi nhắc đến ông, nhiều người vẫn nhớ nhất hình ảnh một người lính tình báo âm thầm.

Không phải lúc nào chiến thắng cũng được tạo nên bởi những trận đánh vang dội.

Có những chiến thắng bắt đầu từ một mẩu tin nhỏ.

Một thông tin chính xác.

Một người đưa tin vượt qua được vòng kiểm soát.

Một cơ sở được giữ an toàn.

Một mạng lưới không bị lộ.

Những điều tưởng như rất nhỏ ấy, khi được nối lại, có thể tạo thành một nguồn thông tin quan trọng phục vụ chiến trường.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc. Sài Gòn được giải phóng, đất nước thống nhất.

Những người lính tình báo bước ra khỏi bóng tối.

Những bí danh dần được biết đến.

Những câu chuyện từng phải giữ kín hàng chục năm mới có thể kể lại.

Tư Cang trở về với cuộc sống đời thường nhưng ký ức về những năm tháng hoạt động trong lòng địch vẫn còn nguyên. Ở tuổi cao, ông vẫn nhiều lần gặp gỡ đồng đội, kể lại những câu chuyện về mạng lưới H.63 và những năm tháng chiến đấu. Năm 2026, ông vẫn xuất hiện trong các hoạt động gặp mặt truyền thống của đồng đội và chia sẻ ký ức về chặng đường chiến đấu của mình.

image.png

Điều đáng quý trong câu chuyện của Đại tá Nguyễn Văn Tàu không chỉ nằm ở những chiến công tình báo. Đó còn là sự hy sinh thầm lặng của những con người đã chấp nhận sống một cuộc đời mà nhiều khi không thể nói với người thân mình đang làm gì, không thể kể cho bạn bè những gì mình đã trải qua và luôn phải giữ bí mật ngay cả với những người thân thiết.

Họ chiến đấu trong im lặng.

Họ chịu đựng trong im lặng.

Và khi chiến tranh kết thúc, nhiều người trong số họ vẫn lặng lẽ trở về cuộc sống bình thường.

Ngày hôm nay, khi thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, câu chuyện về Tư Cang nhắc chúng ta rằng lịch sử không chỉ được viết nên bởi những người xuất hiện trên chiến trường. Lịch sử còn được làm nên bởi những con người âm thầm, kiên trì và bền bỉ thực hiện nhiệm vụ của mình trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Có những người lính mang trên vai khẩu súng.

Có những người lính lái xe xuyên qua bom đạn.

Và có những người lính mang theo bên mình một bí danh, một nhiệm vụ và một niềm tin.

Nguyễn Văn Tàu – Tư Cang – là một trong những con người như vậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn